Sơ đồ nhà

Đây là sơ đồ nhà tớ. Những fic trong nhà hầu như là của HunHan, thỉnh thoảng sẽ có của Chanbaek . Pass fic sẽ là theo tên COUPLE trong fic, viết hoa chữ đầu. Cân nhắc kĩ trước khi đọc nghen ❤

 HunHan 

till-the-end.jpg

1. The spell

2.  Peek inside of EXO couple’s mobile phones!

Jealousy

3.Chinese lessons and red carnation

4.Would You Like Some Korean In You? (Facebook!AU)

5.Just From One Question Phần 1|| Phần 2

6. GRAVITY

7.10 things I like about you

8.chiaroscuro

9. notice me

10. Wrong Target 1 2

11. Map to my heart

11. Alphabet

12. I think I wanna marry you

13. STRAWBERRY CANDY

Chanbaek 

Your whisper is lucifer~

1.Peek inside of EXO couple’s mobile phones!

 Toilet Paper || Pabo Chanyeol [1][2]

2.Umbrella

3.Heard It All Before

4.Puppy Chocolate

5.I love your backpack

6. 50 Ways to Avoid Chlamydiyeol  1 2

7. Tease 

8. Missing 

Before I was Blind (by Love)- HunHan

-PAXP-deijE tumblr_ml8zigBFTw1rdrcebo1_1280


Trước khi anh chìm đắm trong tình yêu này, anh chỉ có một mình.

Sehun đang chăm chú theo dõi trận đấu tennis đầy kịch tính, thì nghe tiếng cửa mở “ bum “ thật lớn vang lên. Giật nảy mình, cậu nhanh chóng quay người nhìn ra cửa xem thủ phạm gây tiếng động là ai.

Luhan?

Người yêu của cậu hai tay bưng hộp giấy lớn, tay phải để trên nắp hộp còn tay trái thì đỡ phía dưới. Điều đáng sợ hơn là, vật ở trong cái hộp, hình như đang ngọ nguậy di chuyển?

Cái gì đó?” Sehun nuốt khan hỏi dò, muốn biết con quái vật kinh khủng nào đang ở trong chiếc hộp Luhan xách về.

Chó nhà JongIn vừa sinh được năm chú cún con. Cậu ta không đủ sức lo hết tất cả bọn chúng, lại không muốn đưa cho người lạ chăm sóc. Nên em đã tình nguyện mang một con về nuôi.” Luhan nói ríu rít, vui mừng đặt chiếc hộp xuống đất.

Nhưng đó giờ chúng mình chưa từng nuôi thú cưng mà em?” Sehun thảng thốt kêu lên, đột nhiên cảm giác  sợ khi có thêm thành viên trong gia đình.

Bình tĩnh đi Sehun, không sao đâu mà! Từ giờ anh sẽ không cảm thấy cô đơn nữa.”

Nhưng mà—“ Chú chó nhỏ đang chui ra khỏi hộp, mặc dù bước chân nó vẫn còn không vững, nhưng trông vẫn rất đáng yêu.

Dễ thương mà, anh không thấy sao,” Luhan nựng nựng chú chó nhỏ, dùng tay gãi nhẹ sau tai nó. Luhan nhìn cún con mỉm cười, mắt cong cong thành vành trăng khuyết.

Sehun chứng kiến cảnh diễn ra trước mắt, mái tóc nâu bồng bềnh như lông chú cún, nụ cười hạnh phúc của người yêu.

Ừ, đáng yêu lắm!” Và cả khóe môi anh ấy nhấch lên một chút khi mỉm cười.

Trước đây khi chưa gặp em, anh đã rất cô đơn. Nhưng từ bây giờ, anh không bao giờ cảm thấy như thế nữa.

Dạ dày Sehun sôi lên. Anh đang cố gắng hoàn tất bài báo, vẫn chưa kịp ăn gì. Là một trong những nhà báo của tờ báo nổi tiếng, thì điều phải làm là phải hoàn tất việc đúng hẹn, dù điều đó có nghĩa là phải ngồi trước laptop cả ngày mà không ăn gì.

Sehun lấy tay ôm bụng, cảm giác được cơn đau dạ dày nhói lên từng cơn. Sehun dừng gõ, tay run lên vì cơn đau bụng đau nhói.

Mười phút trôi qua, cơn đau thuyên giảm đi một chút. Sehun lắc đầu, cảm thấy cơn đau không còn nữa liền bắt tay tiếp tục gõ bài.

Sehun nhìn chăm chú vào màn hình máy tính. Dạ dày cậu đã lên tiếng biểu tình inh ỏi suốt cả một giờ đồng hồ qua nhưng vẫn như thói quen, Sehun quyết định mặc kệ nó mà tiếp tục làm việc.

Cậu thậm chí quá chú tâm hoàn thành bài viết mà không nghe thấy tiếng cửa mở.

Oh Sehun.” Tiếng Luhan vang lên từ phía sau. “ Anh nghĩ mình đang làm cái quái gì thế hả?

Sehun quay người lại thì thấy người yêu đang nhìn cậu giận dữ.

Anh đang cố gắng hoàn thành….

Ăn ngay.” Câu nói của Sehun bị Luhan đột ngột cắt ngang. “ Anh phải ăn. Anh nghĩ người anh làm từ sắt thép hay sao vậy?

Anh xin lỗi.” Sehun từ chối. “ nhưng anh phải viết cho xong bài, đang có cảm hứng mà.

Cảm hứng cái mốc xì ấy, đi ăn cho em.” Luhan không thèm nghe lời giải thích của Sehun, kiên quyết bắt người yêu mình cho bằng được. “ Em không muốn chứng kiến cảnh anh nằm chèo queo trong bệnh viện thêm một lần nào nữa đâu.”

Lời Luhan nói làm Sehun ỉu xìu, vai thõng xuống. “ Anh xin lỗi.” Thật tâm xin lỗi em.

Em nấu cho anh món ăn thích—-“ Luhan thấy Sehun như vậy cũng hạ giọng thì thầm. “ anh mau đi ăn đi.

Cảm ơn em, em yêu.” Sehun đứng dậy, hôn nhẹ lên môi Luhan.” Anh xin lỗi vì đã làm em lo lắng. Nếu chiu tha thứ cho anh thì cùng ăn chung với anh nhé?

Luhan cố nén cười lớn trước cảnh Sehun đôi mắt cún con nhìn anh. “ Được rồi.” Vừa nói vừa làm bộ mình vẫn còn đang giận.

Trước khi có em bên cạnh, anh là thằng bất cẩn, cẩu thả.Nhưng sẽ không còn như thế nữa, bởi vì anh phải tự chăm lo cho bản thân, để luôn khỏe mạnh mà chăm sóc bảo vệ em.

ĐM!” Sehun buông tiếng chửi thề.

Nhìn chú cá vàng , bụng ngửa lên trời, trôi lềnh bềnh trên mặt nước hồ Sehun thở dài chán nản.

Đây là con cá thứ mười, không, con thứ mười một chết dưới sự thiếu lo lắng, không trách nhiệm của Sehun. Cậu lại quên cho cá ăn một lần nữa.

Mình ăn nói sao với Kyungsoo đây?” Sehun rên thầm. Mấy con cá vàng toàn bộ chính là nỗ lực của Kyungsoo trong việc chỉ cho Sehun thói quen chăm sóc người khác. Nhưng như Jongin nói, làm quái nào mà dạy được một người còn chẳng lo được cho bản thân cơ chứ, cho dù chỉ là việc nuôi một con cá nhỏ.

Xin lỗi bồ tèo.” Sehun xin lỗi chú cá đáng thương một lần nữa trước khi giật nước bồn cầu.

Sehun.” Luhan gọi với ra từ phía nhà bếp. “ Anh dắt Bambi đi dạo giúp em nhé?

Sehun đứng dậy, dù có tí chút không đành lòng nghỉ game và dắt chú chó con hiếu động, được Luhan đặt tên là Bambi do đôi mắt tròn xoe rất xinh ra ngoài. Cậu thì muốn gọi chú cún là Lulu cơ, nhưng Luhan cứ nhằn mãi nên….

Đi thôi Bambi, để Daddy dẫn con đi dạo chơi ha

Đừng quên mang theo túi giấy nha!

Đừng lo cục cưng à, anh nhớ mà!” Sehun cầm túi vẫy vẫy chào Luhan rồi đi ra ngoài.

Trước khi tìm thấy được tình yêu này, anh là đứa ích kỉ chỉ biết bản thân. Nhưng bây giờ không còn nữa, vì anh bây giờ đã tìm thấy người anh muốn chăm sóc suốt đời.

Thứ ba là ngày ăn mì.” Sehun ngân nga. “Thứ tư, thứ năm, Thứ sáu, ngày nào cũng xơi bát mì. Thứ bảy rồi để chủ nhật, ta cùng mì hàn huyên” * Cậu vui vẻ hát bài “ Mì ca” của mình.

Sehun nhìn vắt mì đang nấu trong nối. “ Nhìn ngon ghê.”  Cố gắng rù quến bản thân mình. “ mì là ngon nhất.”  Cố gắng tìm thêm lí do để ăn. “ Thiệt là tiện lợi.”

Nhưng rồi lại thở dài chán nản.

Ôi mì….”

Luhan ló đầu ra ngoài, quần áo cùng đầu tóc rối bời.

Em nghe mùi thơm.” Luhan vừa nói vừa tức tốc  cởi giày. Mũi khịt khịt, cố gắng tìm ra xem món ăn tối nay người yêu bé nhỏ của anh nấu là gì.

Bí mật, bé cưng à.” Sehun bí hiểm đáp lời Luhan.

Àaa, đừng xấu tính như vậy chứ.” Luhan cố đột nhập vào bếp, nhưng đã bị Sehun chắn cửa. “ Anh không vui gì hết.”

Không phải, em mới là người sắp sửa phá hỏng điều niềm vui bất ngờ anh dành cho em đó.” Sehun hôn phớt lên chop mũi hếch người yêu. “ Phải bất ngờ mới vui chứ.

Luhan bĩu môi, rồi hôn nhẹ môi Sehun.

Hôm nay công việc thế nào?” Cậu nhìn anh cười dịu dàng,

Tốt lắm,” Luhan cười, mắt cong cong hình vầng trăn khuyết, rồi tiếp tục ghé người hôn Sehun.

Mọi việc diễn ra nhanh chóng. Lát sau Sehun thấy mình đã cởi trần, môi lưỡi quyện chặt cùng Luhan.

Anh yêu à.” Luhan thì thầm

Um hmmm?

Em nghe có mùi gì cháy đó.

Trước khi được em yêu, anh là một kẻ lười biếng. Nhưng bây giờ, những điều tốt đẹp nhất, anh đều muốn dành cho em.

Oh Sehun!” Jongin giận dữ hét lên. “ Như vậy là ý gì?”

Sehun lười biếng quay sang nhìn tên bạn thân, rồi nhún nhún vai.

Nghe đây, tao không mong mày hẹn hò hay cưới con bé.” Jongin cố gắng phân tích cho Sehun hiểu. “ Nhưng ít nhất mày cũng phải trân trọng tình cảm của nó đi chứ. Ít nhất cũng là nể mặt tao.”

Không phải vì tụi mình là bạn, con bé kia là em gái mày thì tao sẽ quan tâm nó nhiều hơn được. “ Sehun lạnh lùng đáp lại.

Mày.” Jongin thở mạnh, tức giận không nói nên lời.

Tao hi vọng sẽ có người trị được mày.” Nói xong, Jongin bỏ đi.

Em à,” Sehun gọi khẽ, trong phòng tối đen.

Luhan không hề lên tiếng trả lời.

Em à,” Sehun cố gắng nài nỉ thêm lần nữa. “ Cho anh xin lỗi mà, nhé!

Cậu rất muốn xin lỗi Luhan. Sehun hối hận vì đã nói ra những từ làm Luhan tổn thương, nhưng đã quá muộn để rút lại lời nói. Nhìn bóng dáng người yêu vì lời cậu nói mà đau lòng giấu mình trong phòng ngủ hai người, Sehn xỉ vả cho sự ngu ngốc của bản thân.

Lu,” Sehun vươn tay ra, ôm lấy thân hình nhỏ nhắn người yêu ngồi nơi góc phòng.

Luhan tránh né, không muốn Sehun đụng vào người.

Anh thật lòng xin lỗi em.” Sehun lại nói thêm một lần nữa. Khác với như lúc trước, cực kì kiên nhẫn. “ Anh là kẻ không ra gì, tên khốn khiếp vì đã nói những lời khó nghe đến như vậy. Xin lỗi em.

Luhan vẫn im lặng không phản ứng.

Có đôi lúc anh không hiểu tại sao em vẫn còn ở bên cạnh anh. Jongin nói không ai trên thế giới này có thể chịu đựng trong 24 tiếng đồng hồ mà không muốn đập anh mấy phát. Nhưng em vẫn ở đây…và anh không biết trân trọng điều đó, không trân trọng em.

Không phải.

Lu à?

Em biết anh đã cố gắng như thế nào… để thay đổi tính cách vốn dĩ. Học nấu ăn, học cách chăm sóc người khác….Tất cả đều vì em.” Sehun có thể nghe thấy tiếng Luhan sụt sịt, và trái tim anh nghẹn thắt đau đớn. “ Nhưng những lời anh nói, nghe qua cảm thấy bị tổn thương rất nhiều”

Sehun vươn tay ra, lần này Luhan không cố đẩy ra, và ôm chặt lấy anh. Ôm siết Luhan trong vòng tay, Sehun thì thầm lời xin lỗi.

Anh xin lỗi, anh xin lỗi, anh xin lỗi. Tha thứ cho anh nhé Luhan. Anh là thằng tồi. Là thằng tồi ngu ngốc.

Ừ, anh đó. “ Luhan đáp lại, giọng vẫn nghèn nghẹn vì nước mặt. Nhưng Sehun biết bản thân mình đã được tha thứ.

Xin lỗi.” Sehun ôm lấy người yêu nhỏ bé thật chặt. “ Anh yêu em.

Em cũng yêu anh, dù anh là tên ngu ngốc nhiều lúc hay làm em buồn”

Trước khi chìm sâu thật sâu vào trong tình yêu này, anh là đứa ích kỉ, lười biếng, dửng dưng và kiêu ngạo. Nhưng vì em – tình yêu ngọt ngào của anh – là điều tuyệt vời nhất trên thế gian này mà anh có được. Và vì em, người duy nhất, khiến anh trở nên sẵn sàng thay đổi bản thân trở nên tốt hơn. Vì anh yêu em.  Bởi vì anh đã lún sâu vào em và tình yêu của em.

link

Nhím

Ê, mừng #‎3YearswithEXO‬ với fic này có liên quan hog ta. Buồn ngủ mà ngồi gõ gõ chắc lỗi nhiều. Mai lên coi lại. ❤

Vụn vặt đời thường_D7

tumblr_nk5v30QA6Q1su4rfzo2_1280

Tha lỗi cho anh nhé ❤!”


Sehun!

Đồng nghiệp liền đi tới trao Sehun tập tài liệu.

“ Tớ tìm được dấu vân tay trên nắm mở cửa. Yuna đang đối chiếu với cơ sở dữ liệu, khi nào có kết quả sẽ báo lại với cậu. À, xác nạn nhân đang được bên Giám định viên pháp y kiểm tra.

Cám ơn cậu JongIn.

Sehun đi vào phòng pháp y, trông thấy thân ảnh nhỏ nhắn quen thuộc đang bận rộn nghiên cứu. Anh mỉm cười rồi nhẹ nhàng tiến tới gần.

Ở bên ngoài, Chanyeol thúc tay người bên cạnh .” Năm mươi ngàn cho Sehun sẽ được tha thứ.

Baekhyun khịt khịt mũi phản đối. “ Không được đâu.” Bạn thân của cậu tim lạnh như sỏi đá như thế, không đời nào lại dễ dàng tha thứ cho Sehun được.

Oke, nếu Sehun được tha thứ, em phải đi hẹn hò với anh đó.

Chơi luôn!” Baekhuyn tin chắc chắn rằng người bạn thân đang ở trong phòng kia sẽ không làm cậu thất vọng.

Hi Luhan!” Sehun  thận trọng lên tiếng chào.

Giám định viên pháp y không lên tiếng trả lời, im lặng tập trung rạch một đường dao lên da nạn nhân.

Trên xác nạn nhân có điểm nào đáng nghi không em? Luhan.

Yêu cầu Sếp Oh xưng hô chính xác. Goi là Bác Sĩ Lu.” Người kia chỉ cụt lủn đáp lại.

Nhưng anh thích em gọi anh là Sehun hơn. Hay là gọi….” Sehun cười cười, giọng mờ ám, “ daddy đi.

Gương mặt Luhan ngay lập tức chuyển đỏ ửng. Cậu nhìn thấy Sehun đứng đó cười nhếch mép, khiến cơn bực tức trong lòng lại càng tăng thêm, không thương tiếc nhón tay nhấc bàn tay Sehun đang để trên vai mình.

Nguyên nhân tử vong là do bị bóp cổ.” Luhan lạnh lùng chỉ vào cổ nạn nhân. “ Có thể nhận thấy bởi vết bầm tím nơi cổ. Nạn nhân bị ngạt thở dẫn đến tử vong.” Cậu với tay lấy bìa thư màu vàng để trên bàn. “ Tôi tìm thấy được sợi vải màu xanh ở trong cổ họng nạn nhân, anh có thể kiểm tra lại.” Luhan bỏ túi vật chứng vào tay Sehun.

Bất ngờ, Sehun nắm lấy tay cậu trước khi Luahn kịp rụt tay về. Cậu giận dữ ngước mắt lên nhìn Sehun, nhưng anh chỉ nhìn chú nai  đang tức tối giương sừng kia rồi mỉm cười.

Em muốn tối nay đi ăn tối chung với anh không?” Sehun tán tỉnh.

Luhan nhìn quanh phòng, chấp nhận nhìn thi thể nạn nhân được đặt gần đó rồi mới quay sang nhìn Luhan.

Anh biết như thế này chẳng tí lãng mạn nào hết chứ?

Em đó,chỗ nào cũng tránh không thèm nhìn mặt anh.” Sehun nói với vẻ mặt buồn hiu, tỏ ý hối lỗi như cún con với hi vọng sẽ được Luhan cảm động. “ Anh đã định mua tặng em hoa hồng, quy xuống xin em tha thứ nhưng em cứ tránh anh như tránh bệnh dịch ấy.” Sehun bộc bạch. “ Anh xin lỗi vì đã để bản thân bị nguy hiểm như vậy. Anh hưa sẽ không tái phạm lần nữa. Khi nào tới hiện trường cũng sẽ không đi một mình.

Sehun dịu dàng nắm lấy bàn tay Luhan, bao tay nhựa ma sát vào nhau. “ Tha thứ cho anh lần này nha em.

Chanyeol và Baekhyun nhìn Sehun nắm tay Luhan bước ra từ phòng pháp y. Bàn tay hai người đan chặt vào nhau, môi mỉm cười hạnh phúc. Baekhyun đột nhiên hét toáng lên.

Cậu đó!” Vừa nói chú ong Baek vừa chỉ Luhan. “ Sao cậu tha thứ cho Oh Sehun dễ dàng quá vậy! Tại cậu mà tớ phải đi hẹn hò với tên ngốc kia đó.” Baekhyun khóc lóc, vừa trách móc vừa đẩy Chanyeol sang một bên, chạy biến đi mất.

Luhan và Sehun chứng kiến toàn cảnh chỉ còn thể nhìn nhau bối rối. Chanyeol thì hoảng hốt đuổi theo sau con người đang uất ức chạy rốn, vừa chạy theo vừa hét lớn. “ Chờ anh với Baek. Anh không phải đồ ngốc đâu mà! Hứa với em luôn đó!

Nhím

Hôm nay khá tâm trạng, do babi Sehun bị người ta chê bai chuyện hát dở. Điều làm thất vọng chính là những người tự nhận làm fan của babi lại đứng lên chỉ trích cậu nhóc không chịu cố gắng, mà quên mất những lúc cậu nhóc bị thương ở lưng, đầu gói và cả ngón tay nữa. Nếu yêu thương thật thì sẽ k nói dễ dàng nói câu thất vọng vì những điều như idol mình hay không hay, hát ít đâu . Lảm nhảm đủ rồi, đi ngủ thôi.

Gần đến sinh nhật mình rồi, hồi hộp vãi. À, cả sinh nhật 2 người kia nữa. Làm gì cho vui bây giờ nhỉ 🙂

Vụn vặt đời thường _D6

Luhan là người cuối cùng trên cõi đời này Sehun muốn kết bạn. Đầu tiên, cậu ta là một tên siêu tự luyến, yêu bản thân quá đà. Nói thiệc nha, một ngày bạn soi gương cỡ bao nhiêu lần? Mười lần? Hay hai mươi lần? Dù bao nhiêu lần đi chăng nữa thì Sehun tin chắc rằng bạn cũng không địch lại được kỉ lục soi gương của Luhan đâu.

Sehunnie à?” Luhan ngân nga gọi, Sehun dời tầm mắt khỏi màn hình máy tính ngước lên nhìn cậu ta. “ Chấm điểm nhan sắc tớ từ một tới mười đi.

Sehun thận trọng suy tính, nếu Luhan mà không vừa ý thì giấc ngủ của cậu sẽ đi toi. Cậu ngập ngừng, tiếp tục nghĩ tới nghĩ lui tìm đường để sống sót qua con trăng này. “ Nhan sắc của cậu xứng đáng được mười điểm.”

Luhan ngay lập tức để gương xuống, trợn tròn mắt nhìn Sehun. “ Chỉ mười điểm thôi á?

Thì điểm tối đa—“

Tớ phải được một trăm điểm mới đúng chứ.” Luhan cao giọng hỏi.” Sao cậu chỉ cho tớ mười điểm thôi?

Sehun vùi đầu dưới gốii, ai oán nghĩ đến lời tạm biệt với giấc ngủ yên bình của mình.

Điều kế tiếp chính là Luhan gốc dân mĩ thuật đầu óc bay bổng, còn Sehun thuộc nhóm kĩ thuật.  Làm việc với những con số, bảng thống kê hay mấy cái biểu đồ lên lên xuống xuống đối với Sehun vô cùng thoải mái, nhưng đụng tới bảng màu này nọ thì cậu muốn xây xẩm mặt mày. Còn Luhan thích lựa mặc những trang phục thể hiện tính cách hoặc thích khẳng định bản thân gì đấy, nhưng Sehun chẳng thích mấy bộ đồ đó xíu nào. Trông Luhan nhưng mấy kẻ dở hơi lông nhông ngoài đường hơn, mấy đứa thích màu mè í. Nhưng không đời nào Sehun dám mở miệng ra bình luận phong cách mặc đồ của cậu ta, như vậy sẽ xong đời với Luhan đó.

Hai người hai ngành học khác nhau, điều đó vốn có nghĩa tỉ lệ gặp mặt nhau giữa họ là ít hơn 1%. Nhưng  thật không  may cho Sehun, Luhan là bạn chung phòng với Baekhyun, còn cậu ở với Chanyeol. Mọi người thấy có sự liên kết ở đây không?

Không hả?

Lí do đơn giản chính là Chanyeol với Baekhyun đang hẹn hò bạn trai người yêu, nên thành ra kết cục cho bạn bè bắt cầu chính là cuộc đời chán như con gián của Sehun – hay cậu hay gọi là đời trước- Luhan đã chấm dứt. Nhưng Sehun yêu cuộc sống trước đây biết bao nhiêu, nhất là khi cậu về phòng và thấy tủ đồ của mình toàn mấy kiểu áo quần màu mè.

Cái này chẳng vui chút nào hết, một tí cũng không.

Tớ nhúc nhích một xíu được không? Ngồi yên gần bốn tiếng đồng hồ rồi—-

Suỵt!” Luhan ngắt lời, ngước lên nhìn cậu. “ Người mẫu không được nói chuyện.

Nhưng—

Cậu biết là ngoài kia có bao nhiêu người thèm muốn đang được làm người mẫu cho tớ không hả?” Luhan một lần nữa ngắt lời. “ Nhưng tớ đã chọn cậu.”

Sehun cố gắng kiềm nén ý định chỉ muốn bóp chết Luhan đi cho rồi.  Từ qua trọng ở đây chính là chỉ muốn.

Cậu phải cảm ơn tớ đi chứ?” Luhan tự mãn.” Phải vinh hạnh lắm mới được làm người mẫu của tớ đấy!

Còn nhiều người hợp làm việc này hơn tớ—-

Chính xác! Chỉ cần cậu thấp hơn một tí, mắt to hơn một tí, mặt bớt cau có đi một tí nữ a là đúng chuẩn người mẫu luôn rồi.” Luhan nhìn đánh giá Sehun một lượt, gật gù tán thành câu nói của cậu.

Cậu đang tự tả mình đấy hả?” Sehun hoài nghi hỏi lại, bởi vì với cả mớ miêu tả vừa rồi, cậu liền nghĩ ngay đến Luhan.

Tất nhiên! Tại vì tớ không tự vẽ mình được nên mới nhờ đến cậu đấy! Cảm ơn tớ đi!” Luhan cầm cây cọ vẽ chỉ trỏ Sehun.

Chính xác, là cái tính này nè.

Còn nhiều nhiều lí do khác nữa khiến Sehun không chịu được Luhan.

Sehun tự cảm thấy mình là người có lí trí, mọi sự việc cậu luôn có gắng nhìn theo hướng khách quan. Nhưng tất cả những điều gọi là hợp lí hợp tình, lí trí hay sâu sắc đều bị liệng ra khỏi cửa khi nói chuyện với Luhan. Ví dụ như ngay lúc này đây, khi Luhan đang ngồi khóc thút thít và Sehun có nhiệm vụ tiếp tế khăn giấy cho cậu ta.

Tên khốn nạn!” Luhan vừa sụt sịt mũi vừa mắng.” Hắn ta không được bỏ rơi cô ấy—

Nếu mà tên đó không bỏ rơi nữ chính thì làm gì còn phim để coi chứ.” Sehun kiên nhẫn giải thích, bọn họ đã coi đến bộ phim thứ ba.

Ý cậu là đùa giỡn với tình cảm người khác là không sao chứ gì?” Luhan híp mắt lại nhìn cậu chằm chằm. “ Sao cậu máu lạnh quá vậy? Cậu—

Tớ chỉ nói cảnh đó chỉ là một phần trong kịch bản phim thôi mà.” Sehun kiên nhẫn giải thích cho cụ Luhan cứng đầu hiểu.

Cậu giống y chang mấy thằng nam chính trong phim í. Chỉ vì cậu đẹp trai hơn người ta là nghĩ mình có quyền đùa giỡn tình cảm con gái nhà người ta sao.” Luhan quay sang nhìn Sehun, tới tấp xỉ vả. “ Những tình cảm trong sáng non nớt mà cậu đã nhẫn tâm giẫm đạp lên—

Tớ chỉ nói nó là phim thôi mà—-

Cậu dám nói mấy lời đó nữa hả.” Luhan quạu lên và Sehun biết mình nên khôn hồn mà im lặng.” Cái đồ

nhẫn tâm!

Rốt cuộc cậu đã làm sai cái gì mà bị đày ải như vậy chứ?

Hết òi.

Luhan là đồ điên.

Đùa thôi 🙂

Nhím

🙂 Mừng các bé đã comeback nhiễ. Hôm nay OSH đep dã man con ngan luôn. OSH chệ yêu em ❤

nhẫn tâm!”

Cậu đã làm sai cái gì mà bị đày ải như vậy chứ?