[ Trans] I think I wanna marry youl [ HunHan]

Fic :  I think I wanna marry you

Aucuckungyeu

Link fic : here 

Characters : Sehun, LuHan, và các thành viên EXO còn lại.

Description : <3.

T/ N :  kết thúc năm 2013 bằng 1 fic ngọt như đường nào. Năm mới zui zẻ

Soundtrack đề nghị : Marry You _ Bruno Mars

Nếu bạn có ý định kết bạn với Oh Sehun, có hai điều bạn cần phải nhớ rõ.

Thứ nhất, cậu ấy rất ghét hành. Vậy nên nếu như bạn lỡ ăn nó trong bữa trưa mà quên mang theo cao su bạc hà, tốt hơn hết là nên đứng cách cậu ấy 10 mét nếu như không muốn cậu ta lúc nào dành cho bạn cái nhìn ghét bỏ đến suốt đời.

Và thứ hai, cậu ta khá ít nói, điều đó có nghĩa là bạn sẽ thường hay nhận được biểu cảm suỵt-bạn-thật-là-ồn-ào nếu bạn cứ nói dai mà không có dấu hiệu ngừng lại.

Cậu ta thiệt kì quặc, bạn có thể nghĩ như vậy, nhưng nếu cho rằng cậu ta hơi kén chọn và kiêu ngạo, đồng nghĩa với việc không có bạn bè thì hoàn toàn sai lầm. Thực tế Sehun có khá nhiều bạn, nhiều hơn số lượng cậu mong muốn.

Đầu tiên là Kyungsoo, nhân viên tài chính, người luôn mang cơm trưa tự làm tới công ty và mời đồng nghiệp ăn cùng. Anh ta là chàng trai tốt bụng với đôi mắt to trông như  chuyện gì cũng làm anh sợ hại ( nhưng thực sự chẳng phải vậy, bạn phải nhìn lúc Kyungsoo đánh thật mạnh vào tay Jongin khi nó vô tình để lên cái mông nhỏ của anh.)

Tiếp theo là Baekhyun và Chanyeol  làm ở bộ phận Bán hàng, hai người này ở đâu cũng thích pha trò chọc mọi người cả. Sehun cũng chẳng nhớ rõ điều kì diệu nào khiến bọn họ trở thành bạn của nhau, nhưng không quên được lần đầu tiên gặp mặt đã ghét bọn họ đến cỡ nào ( đã nói rồi mà bọn họ quá là ồn ào đi.)

Và còn có JongIn, ngồi bên trái cách cậu hai bàn, da ngăm, môi đầy và trông như lúc nào cũng nghĩ rằng sự quyến rũ của mình có thể hạ gục nhanh gọn bất kì cô gái nào. Cả hai làm chung công ty và còn là bạn cùng phòng, vậy không cần nói cũng biết JongIn chính là bạn thân nhất của Sehun.

Ồh, chúng ta cũng không thể nào quên được Joonmyun, thư kí giám đốc, người giàu nhất trong sáu người bọn họ. Anh ta cực kỳ hào phòng và đối xử với mọi người rất tốt nhưng đôi lúc, khi Joonmyun không tự tin ( hoặc quá lười biếng ) làm gì đó, anh sẽ đùn đẩy việc đó cho mấy đứa em của mình làm.

 

 

 

Giống như ngày hôm nay, ngay tại bàn làm việc của Sehun anh tuyên bố một tin chấn động.

“ Tại sao lại là em chứ?”

Sehun không vui hỏi lại, đặt bản báo cáo chiến dịch quảng cáo đang xem xuống.

“ Bởi vì em rành đường ở Seoul và em cũng chẳng có độ ăn chơi nào vào tối nay ngoài việc ngồi một mình coi tivi cả.”

Joonmyun nhún vai khẳng định, chống tay lên vách ngăn nhựa,cuối cùng nhận được cái liếc nhìn khó chịu từ Sehun. Đây là lời nguỵ biện nhảm nhí nhất mà cậu từng nghe và cho dù anh ấy nói đúng chuyện “ không có độ nào tối nai”, thì chuyện dẫn cháu trai Tổng giám đốc đi tham quan thành phố cũng chẳng phải công việc của cậu.

“Em không làm đâu. Việc của anh thì anh phải làm đi chứ.”

Sehun thờ ơ nói, tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính nhưng vẫn trông thấy rõ Suho khẽ bĩu môi trước khi lên tiếng tiếp tục dụ khị.

“ Thôi moà Sehunnie. Tụi anh sẽ chịu phần phí tổn mà.”

“ Không. Mà em đã nói bao nhiêu lần chuyện thôi gọi em là Sehunnie đi hả?”

“ Coi như tính vào phần em làm thêm giờ đi.”

“ Không là không.”

“ Làm ơn đi mờ, anh kẹt chuyện gòi. T..tối nay anh có hẹn rồi.”

Joonmyun không còn cách nào thuyết phục được Sehun đành bịa ra lí do vớ vẩn như vậy, nào ngờ Sehun lại dễ dàng mắc lừa. Cậu ngước đầu lên, nhíu mày nhìn anh đầy nghi ngờ.

“  Hẹn hò hả? Với ai chứ?”

“ Anh không biết. Đi xem mắt ấy mà. JongIn giới thiệu anh.”

Mặc dù tình huống cô gái mà JongIn chọn phù hợp với hình mẫu bạn gái cao ngất ngưởng của Joonmyun khá là thấp, nhưng luật bất thành văn rồi, vì (có thể) hạnh phúc về sau của bạn mình, cậu giúp đỡ được điều gì thì phải giúp thôi. Và trong trường hợp này, Sehun đành không cam lòng mà giật lấy tờ giấy ghi những thông tin cần thiết từ tay Joonmyun, chấp nhận sự thật tối nay cậu phải hi sinh thời gian quý báu của mình ở cùng với một người hoàn toàn xa lạ và cùng xem một vở nhạc kịch buồn chán.

 

 

 

 

 

Sự thật thì Joonmyun là chuyên gia nói dối. Anh chẳng có buổi xem mắt nào cả, thậm chí chẳng vô tình gặp được cô gái nào hết kh cả đám năm người họ ở trong club và tụ tập ăn chơi mà không có sự có mặt của Sehun.

Khi Tổng Giám Đốc kể cho anh nghe chuyện cháu trai dễ thương của mình, người đã từ Bắc Kinh qua đây thăm ông muốn đi xem vở “ Catch me if you can” cũng như đi thăm quan Seoul như thế nào, Joonmyun ngay lập tức nghĩ ngay đến chuyện chuyển vinh dự này cho nhóm đàn em dễ thương của mình. Người dễ thương chắc hẳn phải đi chung với một ngườ đáng yêu khác đúng không? Và khi mà Sehun đang chúi mặt vào công việc và không cùng mọi người ăn bữa trưa, cả nhóm bọn họ đều nhất trí cậu là ứng cử viên phù hợp nhất.

Và vượt qua dự đoán của họ, Sehun trông chẳng còn biểu hiện gì của bực bội hay than phiền vào sáng hôm sau; và tất nhiên điều lạ lùng này làm mọi người cực kỳ thắc mắc.

“ Tối hôm qua vui không Sehun?”

Kyungsoo bắt đầu chia sẻ món salad Cesar đặc biệt của mình cho mọi người. Cậu vừa mới được công thức mới trên kênh nấu ăn hồi tuần trước và nôn nóng nghe năm con chuột bạch kia cho lời nhận xét.

“ Cũng vui lắm.” Sehun nhún vai bình thản trả lời, tọng một miệng đầy rau trong khi những người còn lại thì vì câu trả lời ngoài dự đoán kia mà ngạc nhiên không thôi. “ Uhmmmm, ngon quá đi. Cái này ngon hơn lần trước đó anh và… Sao mọi người lại nhìn em như vậy?”

“ Thật hả?” JongIn nhíu mày thắc mắc.

“ Ừh, ăn thử đi. Rau khá tươi và mayonnaise thì—-“

“ Không phải, ý tao là tối qua kìa.” Jongin cắt lời Sehun, tay vung vẩy loạn xạ.

“Tao đã nói tối qua vui rồi mà.” Sehun vẫn tiếp tục tập trung mọi sự chú ý vào dĩa rau trước mắt . “ Tụi tao coi kịch, sau đó đi dạo Myeogdong đến khi chân tê nhừ luôn. Yep, thực sự rất tuyệt.”

Nếu mọi người dừng chủ đề ngay tại đây, thì bọn họ chẳng phải bạn bè hay người bình thường bởi vì chuyện này không giống như Sehun mọi khi chút nào hết. Khoé môi cậu ta hơi nhếch  lên và mọi người đều hiểu đồng loạt hiểu ý. Mọi người nhìn nhau ra dấu trước khi Chanyeol lên tiếng, dịch người lại gần Sehun.

“ Vở kịch hay không?”

“ Em cũng không biết nữa.” Sehun trả lời ngay lập tức, nhai nốt miếng salad cuối cùng. “ Em còn chẳng biết nó hết khi nào.”

“ Đừng nói với anh là em ngủ từ suốt vở kịch nha.” Joonmyun mặt mày lo lắng bởi vì nếu người cháu trai đáng yêu của ông chủ anh lên án cậu mình chuyện đó, anh sẽ toi ngay tắp lự.

“ Ồ hơm em tỉnh suốt vở luôn.”

“ Vậy chứ em làm gì?” Baekhyun cười nham nhở, hỏi đùa. “ Đếm lông mi cậu ta sao?”

“ Anh đoán đúng rầu đó.”

Mọi người ngay lập tức ngừng ăn mà nhìn cậu nhóc chằm chằm như thế đó là câu chuyện cười hài hước nhất từ trước tới giờ. Trái lại, Sehun chẳng có gì gọi là ngại ngùng hết. Cậu dựa người vào lưng ghế, nở nụ cười trông cực kỳ ngớ ngẩn.

“ Em nghĩ mình bị trúng tiếng sét ái tình rùi.”

 

 

 

 

 

 

Và sau một tuần đi chơi gặp gỡ cùng người cháu của Tổng Giám đốc, dưới áp lực của mấy ông anh, Sehun đành phải sắp xếp cuộc hẹn để họ có thể diện kiến chàng trai bí ẩn kia. Người ta thường nói giang sơn thay đổi bản tính khó dời nhưng những chuyện đã xảy ra trong suốt tuần vừa rồi khiến câu thành ngữ này dường như không còn đúng cho lắm. Tâm tình của Sehun luôn cực kì tốt, ăn mặc chải chuốt hơn, hay cười hơn và đặc biệt là hay ngồi ngẩn người nhiều hơn. Biểu hiện lạnh tanh giờ đây rất khó thấy trên gương mặt cậu vậy nên dù bọn họ cảm thấy hạnh phúc cho cậu, một phần nào đó mọi người vẫn nhớ Sehun trước đây. Những điều đó chính là lí do vì sao nhóm năm người họ muốn xem người con trai đặc biện nào đã khiến Sehun đổi tính đến như vậy.

Góc họ thường hay tụ tập, vốn ồn ào nhốn nháo bởi tổ hợp những câu chuyện hài của Chanyeol, tiếng mô phỏng của Baekhyun cùng tiếng cười lớn của JongIn lúc này đây đột nhiên im lặng hẳn, chỉ có giọng nói lạ mà đứng từ đây cũng có thể nghe được.

Chanyeol cùng Baekhyun ném ánh nhìn không hài lòng về phía Sehun khi thấy cậu ngồi chống cằm, ngắm chăm chú đến quên mất mọi người xung quanh đôi môi hồng mọng của ai đó đang nói chuyện liên tục kia. Thực sự rất ồn ào đó, sao cậu ta xử sự tiếng ồn do họ và cậu trai người Trung kia khác nhau quá vậy.

 

 

Tình yêu thật là khôoong công bằng mà.

 

 

“ LuHan ah” Baekhyun đặt cốc latte của mình xuống bàn, xen ngang cuộc trò chuyện . “ Anh làm gì ở Trung Quốc vậy?”

Luhan thoáng giật mình khi nghe thấy có người gọi tên mình khi đang bàn luận sôi nổi về cách nấu món bánh bao ngon nhất với Kyungsoo, lúc quay sang nhìn thấy không chỉ cậu ta mà những người còn lại trong bàn cũng không che dấu sự tò mò trong ánh mắt.

“ Àh, anh là nhà cổ sinh vật học.”

“ Nhà cổ sinh vật học?” JongIn ngạc nhiên la lên, liếc nhanh về phía đứa bạn thân của mình bởi vì theo như những gì cậu nhớ, mọt sách hoàn toàn không phải mẫu người Sehun thích. Tuy nhiên Sehun lúc này mắt thì dính chặt lên người LuHan, chẳng có chút phản ứng gì và JongIn tự hỏi không biết tâm trí của cậu còn đó hay không. “ Anh làm ở việc bảo tàng à?”

“ Àh không.” LuHan khẽ lắc đầu. “ Anh dạy cổ sinh vật học ở trường đại học.”

“ À em hiểu.” JongIn cười nhếch mép, gật gù ra vẻ đã hiểu rồi hỏi tiếp “ Vậy hiện giờ anh đang khai quật cái gì? Xương khủng long triện năm tuổi hả?”

Sehun mà giật mình,quẳng cái nhìn lạnh tanh về phía đứa bạn thân vì cái câu nói đùa vô duyên tệ như vậy. Cậu không muốn Luhan cảm thấy không thoải mái hay bị chọc ghẹo khi ở cùng bạn cậu. Thực tế là cậu không muốn chút nào hết giới thiệu bọn họ với anh bởi vì thời gian ở cùng LuHan cực kỳ đáng quý và nếu để nó trôi qua một cách vô nghĩa như vậy thì thật là phí phạm.

“Đang thử tìm sáu mươi lăm triệu năm và anh không đến Hàn Quốc vì mục đích đó.” Luhan dường như chẳng để ý chuyện mình trở thành chủ đề bàn tán, sau đó có chút e lệ nhìn về phía Sehun và cười ngọt ngào. “ Nhưng anh đã tìm thấy một điều khác thú vị hơn rồi.”

Tim hồng cùng cầu vồng đột nhiên tựa như xuất hiện xung quanh năm chàng trai độc thân và họ cảm thấy hình như có một bức tường vô hình ngăn cách họ với đôi chim câu kia mà không có cách nào bước qua nó được. Điều đó làm họ vừa cảm thấy vừa ghen tị muốn chết mà cũng vừa muốn ọi hết đồ ăn ra ngoài.

“ Tất nhiên một người sống cục cằn vẫn thú vị hơn xác chết nằm im rồi.”

Joonmyun cay đắng nhận xét, tự hỏi sao cuộc đời lại bất công như thế khi anh tìm đủ mọi cách để tìm người yêu thì chẳng có trong khi Sehun, người  thà ở nằm ở nhà coi TV nhưng vẫn tìm được người con trai tâm đầu ý hợp với cậu ta cơ chứ.

“ Cộc cằn ư?” LuHan khẽ cười khúc khích khiến mọi người đột  nhiên quên mất mình đang nghĩ gì trong phút chốc. “ Em ấy đối với anh rất tốt đó. Cùng đi dạo với anh tới Myeongdong nè , còn tình nguyện chở anh tới Khu phố Hoa vào sáng sớm tinh mơ để anh có thể mua món trà sữa trân châu mà anh thích nhất nữa.”

“ Từ từ đã.” Kyungsoo giơ tay lên ra dấu bảo LuHan dừng lại. “ Khu phố người Hoa đó hả? Ý anh là em ấy tự thức dậy sớm rồi chở anh tới Incheon, mất 40’ đi tới đó chỉ để mua trà sữa thôi á. Siêu choáng luôn.”

“ Không, tất nhiên là tụi anh còn đi mua sắm một tí nữa…”

Giọng LuHan nhỏ dần, anh không hiểu vì lý do gì mà mọi người lại phản ứng kì quặc như vậy với những điều anh vừa kể cơ chứ.  Vấn đề ở chỗ điều Luhan không biết đó là JongIn thường phải mất ítnhất là 10 phút mới có thể bắt Sehun rời giường, thêm 10’ nữa để xua cậu ta vào phòng vệ sinh. Nguyên nhân chính là vì nếu JongIn không làm thế thì cả hai bị muộn làm, do Sehun thì có xe hơi mà JongIn thì lười đi xe bus quá đi. Còn cuối tuần thì sao? Quên đi nhé, cậu ta sẽ không bao giờ dậy trước buổi trưa, và JongIn cũng chẳng để ý chuyện đó. Vậy nên câu hỏi ở đây chính là, LuHan đã làm gì để khiến một Sehun như thế đó thành một người khác biệt hoàn toàn 180 như vậy.

Và một lần nữa, cái gì không nên biết cũng không nên biết làm gì, thêm  vào đó hai người chỉ mới biết nhau có một tuần thôi ấy mà, cả hai người họ vẫn có thời gian và LuHan tất nhiên vẫn có có cơ hội để chạy trốn cơ mà.

“ Cho em xin lỗi nghen.” Sehun giải thích, rốt cuộc cũng lên tiếng sau khi bận mê mải ngắm nhìn từng đường nét trên gương mặt LuHan. “ Em không quen dậy sớm nên…  thành ra là họ mới ngạc nhiên như vậy. Có điều họ đang làm quá lên đó.”

“ Ồ…”

LuHan vì câu nói đó của Sehun mà cảm thấy xúc động, được đối xử đặc biệt bởi người mà anh cực kỳ cực kỳ thích làm trái tim anh xao xuyến. Và nếu như lúc này mà chỉ có hai người bọn họ ngồi đây, anh chắc chắn sẽ bởi câu nói đó mà trao cho cậu nụ hôn thật ngọt ngào. Dù chuyện này nghe có vẻ điên rồ nhưng bởi vì mọi thứ  xảy ra trong những ngày gần đây vốn cũng chẳng bình thường tí xíu nào,  anh nghĩa mình yêu Sehun thật rồi.

“ Khi nào anh về nước thế?”

Chanyeol cố gắng thay đổi chủ đề và vô tình sao lại chọn trúng ngay cái vấn đề nhạy cảm nhất. Đây là điều cuối cùng Sehun muốn đề cập tới, mặc dù cậu biết rất rõ LuHan vẫn sẽ có lớp dạy vào tuần tới, một cuộc sống riêng  và có thể còn có người yêu đang chờ anh ở quê nhà. Anh chưa bao giờ đề cập đến chuyện đó và Sehun cũng chưa hề có ý định muốn hỏi về nó. Cả hai người họ đều ngầm hiểu giữa họ bây giờ chỉ là mối quan hệ của những cảm xúc nhất thời và nó sẽ kết thúc ngay khi LuHan về nước. Nhưng nếu như Sehun muốn hơn thế thì sao? Liệu LuHan có cùng cảm giác như thế giống cậu hay không? Những câu hỏi đó cứ lơ lửng trong suy nghĩ của Sehun vào mỗi tối khi đưa LuHan về tới cửa phòng khách sạn.

“ Chủ nhật tuần này.” Luhan gần như thì thầm trả lời, thấy rõ tia lo âu ánh lên nơi đáy mắt Sehun “ Anh có tiết dạy vào sáng thứ Hai.”

“ Hay là tụi em tổ chức tiệc chia tay cho anh nhé?”

Và cũng là lần đầu tiên, nụ cười nhiều răng của Chanyeol làm cho tinh thần của mọi người khá lên một chút.

 

 

 

 

 

 

 

Từ trước tới giờ, chưa khi nào Sehun muốn một ngày có nhiều hơn hai mươi bốn tiếng như lúc này, thậm chí cả khi chiến dịch marketing đang trong giai đoạn nước rút và cậu phải làm cho tới tận nửa đêm. Sehun vốn thích làm việc dưới sự áp lực nhưng việc đếm từng giây từng phút một tới thời điểm phải nói lời chia tay với LuHan là một cảm giác cực kỳ tệ hại. Sehun chẳng muốn nghĩ tới nó thế nhưng điều đó lúc nào cũng bám lấy ám ảnh cậu, như muốn cào rách xé nát trái tim cậu.

LuHan bắt đầu kêu cậu ngủ lại qua đêm tại phòng anh sau khi họ trao cho nhau không biết bao nhiêu nụ hôn sâu nóng bỏng với đầu lưỡi đan vào nhau, bàn tay tìm đến làn da ấm nóng sau lớp áo mỏng cùng những hơi thở gấp gáp.  Sehun để những cảm xúc cuồng nhiệt dẫn lối, tự nhủ rằng cả hai người họ chỉ cần biết những chuyện ở hiện tại và hãy thôi lo lắng những gì sẽ xảy ra ở tương lai., Thế nhưng khi cậu nhìn thấy gương mặt thiên thần đang say ngủ ở bên cạnh mình vào mỗi buổi sáng sau đó, Sehun biết rằng mình phải chấp nhận đối mặt với sự thấy này dù nó có đau đớn đến thế nào đi nữa.

Và ở cùng với Luhan càng lâu, thì Sehun lại càng không muốn buông tay LuHan và cố nén những tiếng thở dài để bạn bè cậu không phải lo lắng.

 

 

JongIn bước tới bên cậu khi Sehun đứng ở ban công, uống cạn cốc bia thứ ba của mình. LuHan thì bận hào hứng tán gẫu như các thành viên khác và Sehun lúc này chỉ muốn có không gian riêng để trấn tĩnh lại những lo lắng của bản thân.

“ Luhan là một chàng trai tốt.” JongIn đột nhiên lên tiếng nhận xét, rồi đưa cho cậu thêm lon bia nữa nhưng Sehun lắc đầu từ chối. Cậu cố gắng giữ bản thân mình không say để tí nữa còn lái xe về cả một đoạn đường dài.

“ Ừh, cái đó tao biết.”

Rồi cả hai đột nhiên trầm ngâm không nói, mỗi người đuổi theo những suy nghĩ riêng, mải cho đến khi JongIn vỗ vai Sehun, nói cực kỳ nghiêm túc.

“ Mày không thể để anh ấy ra đi như vậy được.”

“ Vậy bây giờ tao phải làm thế nào cơ chứ?” Gương mặt Sehun hiện rõ sự đau khổ. “ Tụi tao đã đồng ý ngay từ đầu  rằng mối quan hệ này chẳng là gì cả. Không ràng buộc. Cho dù tao nói yêu anh ấy và cầu xin anh ấy ở lại cũng chẳng thay đổi được gì.”

“ Không, mày hoàn toàn có thể làm được chuyện đó.”

“ Mày đang đùa với tao đấy à?” Sehun  giật mình vì lời khuyên bất ngờ từ JongIn.

“ Tại sao không cơ chứ? Mày còn có gì để mất nữa? Ít nhất thì cũng phải nói cho anh ấy biết mày yêu anh ấy chứ. Nếu anh LuHan cũng có cảm tình với mày thì anh ấy tự biết phải giải quyết chuyện này như thế nào thôi.”

Sehun nhìn tên bạn thân JongIn thêm một lần nữa trước khi dời tầm mắt trở về hướng phòng khách, nơi LuHan cùng các anh của cậu ngồi xung quanh, nói chuyện không ngừng, nụ cười sáng chưa bao giờ tắt trên môi. Bản thân cậu chưa bao giờ nghĩ tới một ngày mình sẽ yêu một ai đó chỉ trong vòng hai tuần hay yêu xa, thậm chí là cưới một người ngoại quốc. Cưới ư? Nghe chẳng có vẻ gì là giống Sehun cho lắm, một cậu trai hai mươi lăm tuổi hai tháng trước đây chắc nịch tuyên bố đám cưới đồng ý họa may chỉ có thể tồn tại trong mơ của cậu mà thôi thì bây giờ, cậu chẳng còn để tâm đến chuyện đó nữa. Sehun sẽ làm đủ mọi cách để có thể giữ LuHan ở bên cạnh mình mãi mãi.

“ Mày nói đúng. Tao nên nói cho anh ấy biết.” Sehun siết chặt tay thêm phần tự tin. “ Và tao sẽ làm như vậy.”

“ Đúng rồi,  phải như vậy chứ ha.” Jongin reo lên, vỗ vỗ mông cậu cỗ vũ. “ Giờ thì qua đó nói với anh ấy đi.”

“ Không không, không phải bây giờ. Tao sẽ đợi lúc nào chỉ còn mình hai tụi tao ý.”

 

 

 

 

 

 

Đúng như dự đoán, thời điểm cả hai có thể có không gian riêng của mìnhh là khi trên đường tiễn LuHan ra sân bay, nhưng Sehun lại không dám tỏ tình. Cậu không dám chắc phản ứng của LuHan khi mình nói ba từ kia, cậu đã không nghĩ đến điều đó khi nói chuyện với Jongin trước đó. Có khi nó sẽ làm anh sợ, khi mà hai người họ thiệt chỉ mới biết nhau có hai tuần thôi à. Và lỡ như anh không có những  tình cảm đặc biệt như thế dành cho cậu  thì nó thực sự là đau khổ đó. Đã bị người mình thích từ chối, sau đó còn phải chạy một mình đoạn đường dài về nhà, khóc  lóc cho tình cảnh đáng thương của mình.

Đó chính là lí do tại sao mỗi lần Sehun mở miệng với “ Luhan à.. Em…” thì  kết  thúc nếu không là câu “ chúc anh thượng lộ bình an.” thì cũng là “ không thể  đợi để về coi bản chiếu lại tập 2 days 1 night tối nay.” khiến LuHan nghĩ rằng cậu thực sự muốn mau mau đi về nhà càng sớm càng tốt. Nhưng mấy câu đó vẫn không đọ lại bằng câu “ em cần đi nhà vệ sinh một chút.” khi họ đang ngồi đợi ở sân bay, khiến cậu muốn tự đào mộ chôn mình vì cứ bị chọc như vậy. “ em không cần phải xin phép anh cơ mà?”

Mãi cho đến khi thông báo chuyến bay LuHan chuẩn bị cất cánh, nhìn cảnh anh bước qua cánh cửa phòng chờ, lúc này đây Sehun mới rút hết can đảm để gọi anh lần nữa.

“ LuHan à?”

LuHan quay người nhìn cậu, nhíu mày khó hiểu trong khi Sehun thì ngọ nguậy mấy ngón tay của mình, lúng túng nói. “ Em.. em..” và  lần này anh nhanh chóng mất hết kiên nhẫn.

“ Thiệt tình đó Sehun., Nếu lần này còn là về nhà vệ sinh nữa thì anh thề anh sẽ…”

“ không phải chuyện đó.” Sehun xua tay rối rít, bối rối bước lại gần về phía anh rồi hít một hơi thật sâu. “ Em nghĩ.. rằng mình đã yêu anh mất rồi.”

 

 

Chính nó. Mình đã nói ra rồi. Cuối cùng mình cũng đã nói ra được rồi.

 

 

Chớp chớp  mắt, rồi lại chớp mắt, cả hai nhìn nhau đầy khó hiểu.

“ Anh có lên máy bay không ạ?”

Tiếng nhân viên soát vé từ phía sau làm cả hai choàng tỉnh. LuHan chớp chớp mắt lần nữa để trấn tĩnh mình rồi bất ngờ kéo Sehun vào một cái ôm siết thật chặt, thì thầm nói. “ Cảm ơn em.”

Và trước khi Sehun có thể hiểu được chuyện gì vừa xảy ra, thì anh đã biến mất đằng sau cánh cửa, để cậu đứng như bất động tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

 

 

 

 

 

JongIn vội vàng ném tờ báo sang một bên khi nghe thấy tiếng cửa phòng mở, khuôn mặt hiện rõ sự hào hứng.

“ Chuyện sao rồi.?

“ Cám ơn nha.”

Sehun trả lời cụt lủn rồi mạnh bạo ném áo khoác ngoài lên ghế, đi về phía tủ lạnh tìm thứ gì đó để uống.

“ Tao biết rồi. Mày không cần khách sáo.” Jongin đùa nghịch hích vai Sehun. “ Được rồi, giờ kể tao nghe anh ấy nói gì với mày? Có nhảy tưng tưng vì vui mừng không? Hay là chạy tới ôm mày thật hạnh phúc? Hai người có hôn không vậy?”

“ cám ơn em, anh ấy chỉ trả lời như thế.” Sehun cay đắng nói, rồi nốc một ngụm bia lớn. Cậu vẫn không thể tin được bản thân đã rút hết sức lực để tỏ tình với anh và rồi chỉ nhận lại được ba từ cảm ơn em như thế.

“ Cảm ơn em á?” Jongin trợn tròn mắt. “ Nghe sao kì quá vậy mày.”

“ Ừh, không nhảy lên đầy sung sướng, không ôm không hôn gì ráo. Chỉ nói như vậy rồi thôi.”

“ Vậy là sao ta?”

“ Tao cũng chẳng biết nữa.” Sehun  chán nản ném chiếc lon bia rỗng vào thùng rác, bản thân cậu cũng đã nghĩ về câu hỏi này trên suốt đoạn đường từ sân bay về và nó chẳng khiến cậu cảm thấy đỡ hơn là mấy.

Anh nói như thế là có ý gì? Cảm ơn em… vì đã ở bên cạnh anh trong suốt hai tuần vừa qua? Cảm ơn em… vì đã tiễn anh tới sân bay? Cảm ơn em…nhưng anh không thể đáp lại tình cảm của em được? Càng nghĩ về nó, đầu óc cậu càng rối như tơ vò.

“ Chắc có chuyện hiểu nhầm gì ở đây rồi.” JongIn một lần nữa lên tiếng, đăm chiêu gõ gõ cằm. “ Nhìn cái cách mà ảnh nhìn mày thì ảnh mê mày muốn chết.”

“ Vậy thì chắc là mày đoán sai rồi. Chúng ta đều lầm hết rồi.” Sehun chán nản thở dài, trong lòng quặn thắt lại. Cậu định đứng lên đi về phòng thì bị JongIn cầm khuỷu tay kéo lại.

“ Mày không thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy được.” Tên kia nhìn cậu đầy nghiêm túc.

“ Chứ mày muốn tao làm gì bây giờ? Mọi chuyện đã kết thúc rồi.”

“ Không đúng. Mày nghĩ sẽ có người nào đó khiến mày thức dậy lúc 4 giờ sáng trong bữa hẹn hò thứ ba dù chỉ là đi uống trà sữa thôi sao? Bộ mày nghĩ sẽ kiếm được người nào đó khiến mày trông như bị thôi miên chỉ bằng một nụ cười hả? CHẮC CHẮN KHÔNG RỒI, chỉ có duy nhất một người mà thôi.” JongIn chỉ tay về phía cửa ra vào rồi đẩy người cậu. “ Đi theo anh ấy đi. Qua đó và nói chuyện nghiêm túc với anh ấy một lần. Phải giành anh ấy về chứ!”

Sehun không biết thứ gì đã điều khiển cậu ngay thời điểm đó nhưng những lời JongIn nói ra giống như tia sáng ở cuối đường hầm vậy, chỉ ra được vấn đề của cậu và khién cậu có thêm hi vọng về tương lai của mình và LuHan. Sehun trấn tĩnh bản thân lại rồi hào hứng xoa xoa tay vào nhau.

“ Được rồi, tao sẽ làm như thế. Nhưng mà tao không co địa chỉ anh ấy trong Trung.”

“ Anh Joonmyun có. Cứ đi đi. Tao sẽ nhắn đi báo cho mày.”

“ Được rồi, nhưng nếu như tao thất bại, thì mày nên chuẩn bị tin thần nghe tao rên rỉ quạu quọ đi là vừa.”

Với lời đe dọa đáng sợ đó, Sehun lao ra khỏi phòng, chạy xe tới sân bay lần thứ hai trong ngày Chủ nhật đầy gió này.

 

 

 

Hôm nay thực sự là ngay đen đủi của Sehun khi vừa bị từ chối ngay ở sân bay rồi sau đó đứng cả giờ liền trước nhà LuHan mà chẳng biết làm gì, khi mà rõ ràng là anh ấy vẫn chưa về nhà. Cậu đi vòng xung quanh nhà lần thứ năm, nhấn chuông cửa như điên cho đến khi hàng xóm xung quanh đi ngang qua liếc cậu đầy nghi ngờ, Sehun không còn cách nào khách là chui ra phía sau nhà, chờ cho bọn họ đi hết rồi mới dám ra. Gặp rắc rối với công an ở nước ngoài khi bạn chẳng có cái gì để tự bảo vệ mình là sự lựa chọn sai lầm. Ngay khi Sehun định rời đi thì nghe thấy  tiếng điện thoại vang lên trong nhà cùng với giọng LuHan lưu trong máy trả lời tự động, nói bằng tiếng Trung.

 

 

LuHan à, anh ở đâu cơ chứ?

 

 

 

 

Lúc JongIn quay trở về căn hộ sau khi đi ra ngoài ăn tối, cậu thấy một người đang ngồi bó gối trước cửa. Mới đầu anh nghĩ đó là Sehun nhưng mà bây giờ chỉ mới 8 giờ tối cơ mà, cậu ta không thể nào về sớm như vậy được. Đến khi cậu đến lại gần, thiệt sự JongIn muốn trụy tim khi nhận ra người đó là ai.

“ LuHan?”

Người nọ từ từ ngước mặt lên và cả gương mặt bừng sáng khi nhìn thấy JongIn.

“ Ơn trời là em đã về.” LuHan phủi phủi bụi dính trên quần, nhón chân ngó nghiêng nhìn sau lưng JongIn tìm Sehun, nhưng thất vọng khi phát hiện ra chỉ có mình JongIn đứng ở hành lang. “ Sehun đâu rồi? Anh không tài nào gọi cho em ấy được.”

JongIn điếng người, khuôn mặt đơ ra không nói được lời nào. Cái tình huống bi kệch như vậy chỉ có thể xảy ra trong mấy phim truyền hình tám giờ các má các dì hay coi thôi chứ hả? Cậu với mấy đứa bạn cứ hay hét vào cái ti vi như thế nhân vật nam chánh có thể nghe thấy được bọn họ nói gì “ Cô ấy ở ngay chỗ đó thằng ngu kia.” khi hai nhân vật này cứ chạy tới chạy lui tìm nhau, nhưng một trong hai người họ cứ tới trễ vì một lí do ngu ngốc nào đó. Và, trong các trường hợp này, chính lời khuyên của cậu đã trở thành nguyên nhân ngu ngốc ngăn hai nhân vật nam chánh gặp được nhau.

“ Jongin à?”

LuHan quơ tay trước mặt Jongin ra hiệu. Cậu giật mình một chút nhưng nhanh chóng đi tới mở cửa, cắn cắn môi dưới.

“ Ờm…. sao anh không vào nhà trước rồi hãy nói chuyện nhỉ?”

Mặc dù cảm thấy có chuyện gì đó không đúng lắm đã xảy ra, LuHan vẫn bình tĩnh đi vào và ngồi yên vị trên ghế, thật kiên nhẫn chờ cậu lên tiếng nhưng có vẻ nhưng Jongin đang bận bịu tìm lí do nghe ít chuối nhất cho sự vắng mặt của đứa bạn mình hơn là chú ý tới anh.

“ JongIn à?”

“ Dạ?” JongIn vội vàng xoay người lại, do nhanh quá khiến đầu cậu có chút on gong.

“ Sehun đâu rồi em?”

“ Cậu ý…chắc giờ có lẽ đang đuổi theo anh, qua Trung Quốc rồi.”

“ Cái gì?” LuHan  giật mình choáng váng, đôi mắt nai mở to ngang kích cỡ của đôi mắt cú. “ ý em là có lẽ là sao?”

“ Sau khi nghe chuyện anh trả lời câu tỏ tình của cậu ấy bằng Cảm ơn em như vậy ở sân bay, em đã đưa ra lời khuyên là kêu cậu ta hãy theo anh tới Bắc Kinh, nói chuyện nghiêm túc về tình cảm của cả hai. Em không biết là anh sẽ quay trở lại đây vì cậu ấy.”

Lời giải thích có đề cập đến câu trả lời cảm ơn đầy bí ẩn, nên JongIn cũng nhân cơ hội đó hỏi rõ anh.

“ Nhưng tại sao anh lại từ chối cậu ấy? Em đã nghĩ anh cũng có tình cảm với cậu ấy cơ mà.”

“ Anh có. Anh thực sự có tình cảm với cậu ấy. Nó chỉ là…” Luhan thực sự muốn khóc, lúc này đây anh có biết bao nhiêu điều muốn nói với Sehun nhưng mọi chuyện đột nhiên trở nên rối như tơ vò thế này. LuHan mím chặt môi, rút chiếc điện thoại trong túi quần ra và nhanh chóng nhấn nút gọi. Anh không làm chuyện này có được hay không, nhưng ít nhất thì nó là điều tốt nhất anh có thể làm ngay lúc này.

Năm tiếng chuông điện thoại vang lên và anh nghe tiếng mình trả lời tự động ở đầu dây bên kia, và sau đó là  một tiếng chuông dài báo hiệu máy trả lời tự động bắt đầu ghi âm.

“ Sehun, là anh LuHan đây. Anh không biết em có nghe thấy hay không nhưng anh vẫn muốn thử. Anh xin lỗi vì những chuyện đã xảy ra ở sân bay ngày hôm nay. Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, anh thực sự không biết phải trả lời em như thế nào cả. Anh biết mình thực sự rất ngu ngốc. Đáng ra anh phải nói với em rẳng anh cũng yêu em rồi hôn khuôn mặt siêu đẹp trai của em ngay lúc đó. Anh có cuộc sống riêng ở Trung Quốc, một công việc mà mình rất thích, một gia đình để quan tâm nhưng hai tuần ở bên cạnh em quá đặc biệt khiến trong lòng anh như bị giằng xé. Và đến khi bước xuống máy bay, anh nhận ra mình không thể sống mà thiếu vắng em bởi vì anh thực sự, thực sự rất yêu em Sehun à. Anh thừa nhận anh yêu em. Anh yê..Ồ shít!”

“ Chuyện gì thế?” JongIn chớp chớp mắt nhìn anh đầy ngạc nhiên, không ngờ được từ đâu có mấy từ chửi rủa nhảy vào xen giữa cuộc nói chuyện sến súa nhất mà cậu từng được chứng kiến.

“ Không có gì, máy ghi âm bị ngắt giữa chừng.” LuHan cười e thẹn. “ Nhưng anh nghĩ như vậy cũng đủ rồi.”

“ Ừh, em cũng nghĩ thế.”

Cả hai đột nhiên rơi vào trạng thái im lặng đầy sượng sùng khi mà Luhan đang cực kỳ xấu hổ sau cuộc nói chuyện dài đầy ngượng ngùng kia còn JongIn thì đơn giản là đang cần chút thời gian để nén cười.

“ Anh uống bia không?” JongIn cuối cùng cũng lên tiếng đề nghị.

“ Ừh, cho anh một lon.” Và Luhan không còn cần gì hơn thế.

 

 

 

 

 

Và cách đó khá xa ở Bắc Kinh, Sehun cực kỳ hạnh phúc đón xe taxi tới sân bay, môi vẽ một cười toe toét.

 

Hết.

 

Advertisements

9 thoughts on “[ Trans] I think I wanna marry youl [ HunHan]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s