[ Trans]|Mouth to Mouth|[ HunHan]

 

tumblr_n2elvyEwVn1tnvwmgo1_1280

AuayowaddupNik

Link fic : here 

Characters : Sehun, LuHan, Jongin và YiXing ( nhân vật làm màu)

Summary: Luhan không biết bơi nhưng bị bạn bè lôi tới hồ bơi công cộng, rồi sau đó bị trượt chân xuống hồ và được Sehun, chàng nhân viên cứu hộ với thân hình nóng bỏng cứu.

T/ N :  nói sao nhỉ, có thể tại t cưng Tiểu Lộc wá chăng :))

Hai đứa nghĩ sao mà dắt anh tới đây vậy,” LuHan nhăn nhó khi bị JongIn và YiXing lôi đi. “Anh nói anh không biết bơi bộ khó hiểu lắm hả?

JongIn lờ tịt tràng than vãn của LuHan đi, quẹt tấm thẻ ra vào để mở cửa hồ bơi. “Anh nói muốn kiếm cái gì đó để làm mà.” Cậu nhóc nhún vai nói. YiXing thì đứng bên gật đầu phụ họa. LuHan chỉ có thể thở dài, hoàn toàn không thể cự nự thêm lời nào nữa. Hai cậu trai nhỏ tuổi hơn bắt đầu thay đồ bơi, còn cậu anh già nhất bọn LuHan không hứng thú vứt đồ của mình lên chiếc ghế dài gần đó.

 

LuHan ngồi càu nhàu trong khi nhìn hai người đứa bạn đi về phía cuối hồ bơi. YiXing bất ngờ bị JongIn đẩy xuống hồ, trước khi người kịp chạm xuống mặt nước đã la toáng lên. LuHan nhăn mặt trước tiếng la hét inh ỏi của YiXing, nhưng ngay lập tức ngừng lại khi nghe thấy tiếng cười khúc khích trầm thấp từ phía sau lưng. “Thằng quỷ JongIn này.”, trong câu nói của người lạ chứa đầy sự thích thú.

LuHan quay lại thì trông thấy một cậu trai cao lớn, thân hình chắc khỏe và anh không thể nào ngưng mình mê mẩn ngắm nhìn người kia được. Cậu ta có khuôn mặt dài, cằm tròn, tuy vậy đường viền cằm dưới vẫn có thể nhìn thấy rất rõ. Mắt đeo kính mát Ray Bans, mái tóc nhuộm màu bạc ẩn hiện sau chiếc mũ snapback và  đôi môi hồng tuyệt đẹp đang nhếch lên cười nửa miệng. Tiếp đến là hai cánh tay rắn chắc, bờ vai rộng cùng làm da rám nắng khỏe mạnh, nổi bật trong chiếc áo ba lỗ trắng và chiếc quần ngắn màu đỏ. LuHan để ý từng chi tiết một trong khi nhìn cậu ta lên xuống một lượt. Thề rằng chưa bao giờ anh gặp một người nào quyến rũ như vậy.

 

Chàng trai kia, hoàn toàn không chú ý có người đang âm thầm đánh giá mình, thổi chiếc còi đang đeo quanh cổ, thu hút sư chú ý của Jongin về phía mình. “Nè! Kim Jongin! Không được đẩy người xuống hồ như vậy chứ!

Jongin có quay liếc nhìn về phía cậu ta, điều này làm Luhan thấy khó hiểu. Anh hầu như biết hết những người bạn của Jongin, nhưng không nhớ là đã từng gặp người con trai này. LuHan nhìn theo cậu ta đi về phía trạm cứu hộ một lần nữa trước khi chạy lại chỗ đứa bạn mình ở phía cuối hồ.

Nè nè, Jongin.” Luhan vội vàng gọi, ra hiệu cho người kia tiến lại gần mình. Jongin theo lời bơi về phía anh, tò mò trước hành động kì lạ của Luhan. “Người đó là ai vậy?

Jongin nghe thấy câu hỏi của Luhan liền cười nhe cả hàm răng ra. “Eyyy, anh à. Anh thích anh chàng cứu hộ có thân hình nóng bỏng đó hả?

Im lặng trả lời câu hỏi của anh mau.”  LuHan căn vặn, lấy tay tạt nước lên  mặt Jongin.

Jongin liếc nhìn người anh rồi mới chịu tiết lộ thông tin về chàng trai kia. “Oh Sehun, 19 tuổi, đồng thời làm bán thời gian cả nhân viên cứu hộ lẫn vũ công ở phòng nhảy. Cậu ta là ngôi sao bơi lội của trường chúng ta đó.

Vũ công và vận động viên bơi lội ư? Jongin à, anh nghĩ anh yêu mất rồi.” Luhan gần như thì thào với chính mình.

Jongin đảo mắt khi nghe anh thú nhận. “Vậy thì nói chuyện với cậu ta đi, đứng ở đây làm gì nữa.

Anh không làm được đâu!

Sao lại không được chứ?

Thì là như thế đó.

Lí do nghe hổng chính đáng gì hết anh trai ơi.” Jongin thấy vậy trêu chọc.

Im đi.

Cậu ta dễ bắt chuyện lắm mà.” Jongin khẳng định trong khi bơi gần hơn nữa về phía mép hồ. “Nhiều lúc trông nó như bị mắc gì đó ở mông nhưng mà tính được lắm đó.

Luhan liếc nhìn về phía người con trai đang ngồi ở trạm cứu hộ một lần nữa. Nhìn nghiêng Sehun thật hấp dẫn và cực kỳ hoàn hảo, Luhan khó khăn lắm mới có thể rời mắt khỏi cậu ta. Anh nhìn chăm chú vào hầu kết của Sehun, hiện rõ mỗi lần cậu nuốt nước bọt xuống và dùng lưỡi liếm môi.

Anh.” Jongin lớn tiếng gọi như Luhan không chú ý gì tới. “Anh LuHan.” Thử thêm lần  nữa nhưng cũng không có kết quả.

Aish.” Jongin thở dài. “Chưa từng nghĩ mình phải làm cái trò này.” Cậu ta thì thào xin lỗi trước khi nắm lấy cổ chân LuHan kéo mạnh.

Yah! Kim Jongin! Em làm cái trò gì thế.” YiXing ở phía bên kia  góc hồ la lên.

Jongin nhanh chóng kéo tuột Luhan xuống dưới hồ và trước khi anh kịp phản ứng, đã thâý xung quanh mình toàn là nước. Jongin đã bơi đi mất tiêu, và lúc này Luhan dũng mới nhận thức được chuyện gì đang xảy ra. Anh cố gắng quơ chân quơ tay loạn xạ để giữ cho mình nổi lên. Nhưng quá hoảng sợ khi thấy mình cứ ngoi lên một chút thì lại chìm xuống. “Cứ–cứu với!” Luhan cực kỳ sợ hãi, chỉ thầm hi vọng sẽ có ai đó phát hiện và nhanh chóng tới cứu anh. Hai chân rồi cánh tay bắt đầu mỏi dần. Lúc LuHan nghĩ rằng mình không thể gắng gượng được thêm giây nào nữa thì thấy một người nhảy xuống hồ, bơi về phía anh.

 

Luhan không còn cảm nhận được hai chân mình nữa. Cơ thể toàn thân mệt mỏi, thực sự rất mệt. Anh chìm dần vào trong nước và những gì LuHan còn kịp nhận thức trước khi ngất đi là có cánh tay dài ôm lấy anh.

 

Sehun thầm rủa ngay khi bơi tới ôm lấy người con trai lúc này đã rơi vào trạng thái mất ý thức. Vòng tay ôm lấy eo Luhan, Sehun bơi trở lại ngoi lên mặt hồ. Cậu vội vàng lên bờ và nhẹ nhàng để Luhan nằm xuống nền đất. YiXing và Jongin cũng mau chóng rời hồ chạy đến bên cạnh LuHan.

Ôi trời ơi, anh ấy có sao không vậy?” Jongin vừa tới đã hét toáng lên.

Rõ ràng là anh ấy không ổn tí nào rồi, thằng ngốc này.” YiXing hét lại, đánh mạnh vào đầu cậu ta. “Nhìn xem em đã làm gì kìa.” YiXing chỉ vào Luhan vẫn đang nằm bất động trên nền đất.

Xin lỗi mà! Em không nghĩ anh ấy lại hoảng sợ như vậy.

Ngu ngốc! Tất nhiên là phải sợ rồi! Anh ấy có biết bơi đâu!

Từ đầu đến cuối, Sehun vẫn giữ thái độ bình tĩnh. “ Hai người, có thể im lặng để tôi có thể tập trung cứu bạn hai người không. Muốn cãi nhau thì lát nữa hãy cãi.

 

 

Đầu tiên, Sehun kiểm tra mạch đập của Luhan- tuy có nhưng khá yếu. Áp tay lên lồng  ngực anh, Sehun bắt đầu ép xuống trong khi YiXing và Jongin nhìn cậu đầy lo lắng. Cậu nhíu mày, đồng thời nhấn mạnh lên lồng ngực Luhan ba mươi lần. Sehun làm như vậy hai lần, sau đó để đầu Luhan ngửa ra sau và nhấc cằm anh lên. Sehun bóp mũi LuHan và đưa mặt lại gần . Khi môi hai người gần chạm nhau thì đột nhiên LuHan bắt đầu ho sặc sụa. Sehun, sau một lúc choáng váng liền ngồi thẳng dậy, lấy tay vuốt hết nước LuHan làm văng lên mặt mình và nhẹ nhàng giúp Luhan ngồi dậy.

“ Anh ổn chứ?” Sehun ân cần hỏi han, vỗ nhẹ lên lưng Luhan trong khi anh cố gắng hoàn hồn trở lại. LuHan nhìn xuống rồi  lắc đầu, xua xua tay như trả lời Sehun trong khi cố gắng lấy lại nhịp thở. “Chuy—chuyện gì đã xảy ra vậy?” Luhan lấy tay xoay dịu cơn đau nơi ngực. Đến khi không còn ho nữa, Luhan liền thở phào nhẹ nhõm.

 

Luhan ngước lên định cảm ơn người đã cứu mình, thì đột nhiên đứng sững lại. Hai mắt mở to khi nhìn vào mắt người kia, anh chàng cứu hộ mà mình đã thầm để ý từ trước. LuHan cố gắng không ré lên khi cậu ta nhìn anh chắm chú. Cậu ta trông còn đẹp trai hơn khi nhìn gần, lúc mắt kính mát không che đi đôi mắt nâu sáng của cậu. Mái tóc màu bạc ướt sũng vuốt ngược ra sau, vài giọt nước theo xương quai hàm trượt xuống, men theo chiếc cổ dài rám nắng tới xương quai xanh hiện rõ, đến lồng ngực rộng và LuHan cố gắng kiềm nén tiếng rên muốn bật ra nơi cổ họng.

…. Cậu không hô hấp nhân tạo cho tôi sao?” Luhan hỏi, rồi tự chửi bản thân đã hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy.

Sehun cười khúc khích, chống hai tay ngả người ra sau, lực dồn lên tay khiến cơ bắp hiện ra rõ ràng. Cậu liếc nhìn LuHan. “ Anh đang thở được mà? Nên em không nghĩ có lí do gì để làm việc đó cả.

“ Ồ…cũng đúng.

Sehun bất ngờ di chuyển và giây sau đó môi cậu cách môi anh chưa đầy một cm.” Sao? Anh muốn em làm như vậy sao?

…um…..uh.” LuHan lắp bắp trước cử chỉ tán tỉnh táo bạo của Sehun, không lường được cậu ta sẽ trả lời như vậy. Sehun cười to khi thấy Luhan bối rối không nói lại lời nào, trước khi hôn nhẹ lên môi anh. Đôi môi cậu thô ráp và nứt nẻ nhưng Luhan không để ý điều đó tí nào. Chỉ cảm thấy nó thật sự hấp dẫn. Và trước khi anh kịp phản ứng, Sehun đã rời đi và cười nhếch môi.

“ Thấy đỡ hơn chưa?” Sehun trêu chọc. Luhan xấu hổ quay đi, cố gắng che đi gò má đã ửng đỏ của mình. “Em vừa mới cứu anh mà giờ anh xoay lưng không chịu nhìn mặt em sao? Ít ra thì cũng phải cho em biết tên coi như lời “ cảm ơn” chứ.

…LuHan.” LuHan ấp úng.

“ Em là Sehun.” Chàng nhân viên cứu hộ giới thiệu xong liền mỉm cười với anh. Cậu đứng lên, sau đó đưa tay ra trước mặt Luhan. LuHan mau chóng nắm lấy, và một cảm giác lạ lùng, nhưng lại thoải mái chạy dọc cơ thể anh. Sehun dễ dàng giúp LuHan đứng dậy, rồi tiện đà kéo sát về phía mình. Cơ thể hai người gần như chạm vào nhau, chỉ còn cách nhau khoảng một cm mà thôi. “Nếu anh cần giúp đỡ, thì anh biết cần tìm em ở đâu rồi đấy.” Sehun dùng giọng trầm khàn đầy từ tính của mình thì thầm, rồi đá lông nheo với Luhan.

Hài lòng với biểu hiện của chính mình, Sehun buông tay anh ra rồi quay lại trạm cứu hộ trong khi LuHan thì vẫn đứng yên tại chỗ, trố mắt nhìn tấm lưng trần của cậu đang càng ngày càng xa dần.

YiXing thắc mắc nhìn Jongin. “Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?

Jongin dùng tay vòng qua ôm lấy vai YiXing rồi nói giọng tự hào. “ Bạn thân mến, đó chính là thành quả của ông mai tài ba, Kim Jongin đó.” YiXing đảo mắt, chế giễu rồi nhấn ông mối- tự- phong xuống nước. “Ờ, đúng rồi đó!

Hết.

Nhím

Hardcore HHs shipper

t.n : nói sao ha? Bữa có nói là đang dự định trans oneshot, hỏi là có ai chờ hog? Phát hiện ra hog ai chờ hết, nên bạn quyết định lặn lun. Hehe

Tiểu Lộc à, sanh thần vui vẻ, luôn mạnh khỏe và hạnh phúc nhé 🙂
Advertisements

20 thoughts on “[ Trans]|Mouth to Mouth|[ HunHan]

  1. e muốn nó dài hơn cơ. mới hôn sượt qua có một tí chả bõ gì hết =)) phải chi có thêm cái sequel >_< lâu rồi mới đọc 1 cái nhẹ nhàng chong xáng như vầy ❤

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s