[PG] |Love Letter Snafu|HunHan]|

tumblr_naic91Ahm71txr7qfo1_500

54da1-nameicon_298372

Love Letter Snafu

Au : HunhanFeels46 @ aff

Fic gốc : đây

Một bức thư tình hoàn hảo. Chứa đựng những lời yêu ngọt ngào chân thành nhất.

Ít nhất thì đó cũng là những gì Oh Sehun đã nghĩ.

Vậy tại sao?

Tại sao bức thư tình tuyệt vời anh đã dày công viết ra, rồi thu hết tất cả can đảm để bỏ nó vào tủ đồ người anh thầm mến, cuối cùng lại lọt vào tay người con trai tóc vàng đeo kính cận chứ?

Sao người nhận được không phải là cô nàng đáng yêu nhất trường, Go Eun Bi?

Nam sinh tóc vàng ấy khẽ “ um…” một tiếng, gần  như không nghe được, trong khi cúi thấp đầu và đưa hai tay về phía Sehun. Lá thư đi lạc bị cậu ta nắm chặt trong tay.

Cám ơn,” người con trai ngượng ngùng nói. “ Lời trong thư… rất cảm động. Em chưa thể trả lời anh ngay được nhưng…. a! Em phải đi rồi. Hẹn gặp anh vào ngày mai nhé!

Nhìn người kia từng bước, từng bước chạy vội về phía chiếc ôtô màu trắng, Sehun cố lục lọi trong trí nhớ xem mình đã từng bị như thế này bao giờ chưa. Lâm vào tình huống lá thư anh gửi sai người, mà còn bị người đó từ chối nữa chứ?

Lớp Toán học sáng thứ Sáu hôm đó, tiếng cười ầm ỉ của Chen vang vọng khắp  phòng. Có vẻ như giáo viên  sẽ tới muộn, vì tiết học đã bắt đầu khoảng 10’ như vẫn chưa thấy bóng dáng của thầy đâu cả.  Sehun cũng chẳng có ý kiến gì việc đó . Nhưng việc Chen có vẻ vui sướng thái quá trước cái lỗi ngớ ngẩn của anh khiến Sehun có chút không thoải mái.

Từ từ…vậy là… mày không kiểm tra lại xem mình bỏ có đúng tủ không à ? Không những thế….còn không thèm ghi tên cô ta trên thư nữa chứ? Lịch sự ghê đó, Sehun à!” Chen vừa châm biếm vừa cười ha hả.

Sehun búng trán cậu ta một cái. “ Cái tủ đó đúng là của cô ấy mà. Tao đã thấy nhỏ đó bỏ đồ vào mấy—

Đồ rình mò!” Chen giả vờ kinh bỉ.

Im ngay. Được rồi, tao thừa nhận, đáng ra là phải ghi tên rõ ràng người nhận nhưng mà….ugh!” Sehun rên rỉ, tựa trán lên bàn Chen. Cảm nhận được Chen đang vỗ vỗ lưng mình an ủi, nhưng Sehun chỉ muốn ở một mình, cố gắng trấn tĩnh trở lại.

Chuyện không tệ lắm đâu mà.” Lời trấn an của Chen làm Sehun bật dậy nhìn cậu ta. “ Chỉ cần giải thích với cậu ấy đây chỉ là hiểu nhầm thôi. Chỉ là một phút….hoảng loạn.

Sehun nhíu mày hỏi lại. “ Hoảng loạn?

Chen gật gật đầu. “ Chỉ là mày hơi bị hoảng loạn nên nhầm lẫn. Lấy lá thư đó về, tự tay trao lá thư đó cho Eun Bi. Mọi chuyện thế là xong.

Trước khi Sehun kịp căn vặn gì thêm, giáo viên môn Toán cuối cùng cũng tới lớp, xin lỗi mọi người rồi nhanh chóng bắt đầu buổi học.

Mọi chuyện có thể giải quyết được sao ? Thật sự vậy sao?

Mọi người có thể giải quyết chuyện này bằng cách nào chứ?

Mấy chị em gái em tình cờ phát hiện ra lá thư của anh và ừm… họ muốn mời anh sau giờ học tới nhà em dùng bữa cơm.” Người con trai tóc vàng nói, mắt dán chặt vào chân cứ di qua di lại. Sehun nghĩ mọi chuyện chệch hướng quá nhanh và nếu không giải quyết sớm, thế nào anh cũng gặp vấn đề rắc rối cho coi.

Chuyện đó—-

À! Thực sự thì anh không cần miễn cưỡng tới đâu. Ý em là, nếu như vậy thì sẽ có chút không được tự nhiên…ừ, mất tự nhiên… và kỳ cục….” Người kia vừa nói vừa hơi bĩu môi ra, làm Sehun có chút giật mình. Không những thế, nỗi buồn hiện rõ trên gương mặt cậu! Có lẽ cậu thực sự rất muốn Sehun tới nhà. Nhưng không đời nào như thế được. Không đời nào Sehun đồng ý đến nhà cậu ta Mọi chuyện hiểu lầm này phải được giải quyết cho rõ ràng. Anh không muốn ăn bất cứ món gì từ cậu nhóc tóc vàng này cả. Không bao giờ có thể có chuyện đó được.

Tôi có thể ghé qua thăm được một chút. ” Sehun nói, đột nhiên muốn tự vả mình mấy cái vì đã đưa ra quyết định trái ngược với những gì mình dự tính ban đầu.

Nhưng chỉ trong một khoảng khắc, rất rất nhỏ thôi, cảm xúc lạ lùng không tên len lỏi trong tim Sehun khi anh nhìn thấy khóe môi người kia cong lên. Điều gì đó giống như tự hào. Rằng chính anh là người làm cho cậu con trai đáng yêu ấy mỉm cười, nhưng thứ cảm xúc đó  thật ngớ ngẩn mà. Điều Sehun cần là Go Eun Bi mỉm cười với anh, chứ không phải người đang đứng trước mặt anh lúc này. Không chỉ có vậy, anh còn không biết tên cậu ấy—

Ò shit, anh thậm chí còn chưa tên người kia nữa.

Nhà của người kia rất rộng. À không, rộng vẫn không đủ để miêu tả chính xác căn nhà. Phải tả là nhà siêu cao cửa siêu rộng mới diễn tả chính xác được. Và anh đang ngồi trong phòng khách rộng thênh thang, trên chiếc ghế bành cạnh chàng trai tóc vàng , và hai người gái của cậu ta ngồi ở phía đối diện.

Vậy ra em chính là người đã viết cho nhóc LuHan nhà chị bức thư tình ngọt ngào ấy à.” Người chị thứ nhất hỏi.

À, LuHan. Tên cậu ta là LuHan.

Sehun chỉ có thể cười đáp lại, vì không đời nào anh không thể nào nói dối được.

 Thật đẹp trai mà! Phải chi hồi cấp 3 cũng có anh chàng nào đẹp trai giống em viết thư cho chị.” Người chị thứ hai cảm thán.

Chị à!” Sehun nghe LuHan ngượng ngùng nói khẽ.

Có gì đâu nhỉ? Một lá thư tình dễ thương. Đêm qua LuHan cứ nhìn đó mà cười suốt.” Người chị thứ hai tiết lộ.

Chị à!” LuHan hét lớn, khiến hai người kia cười vang.

Bọn chị hiểu rồi, hiểu rồi. À, nãy giờ vẫn chưa tự giới thiệu nữa. Chị là Soo-yeon, còn đây là Sunkyu.” Người chị đầu giới thiệu.” Từ giờ hãy chăm sóc Luhan giúp bọn chị nhé. Đi thôi, Sun.

Người chị kia, Sunkyu, như nhận ra gì đấy, nhanh chóng đứng lên theo Soo-yeon đi ra ngoài. Sehun bình thường nhà con một nên không hiểu có anh chị em là như thế nào, nhưng có vẻ như hai chị của LuHan rất tốt bụng, và xinh nữa.

Chị của cậu—

Ồn ào. Xin lỗi về điều đó nha,” LuHan nói, cười ái ngại.

Ý tôi là họ thật thân thiện. Và vui tính nữa. Cậu nên bỏ thói quen ấy đi.” Sehun thẳng thừng nhận xét.

Thói quen gì?” Luhan mơ hồ hỏi, cầm li trà xanh lên.

Cắt ngang câu nói của người khác.” Sehun không nặng không nhẹ trả lời.

Luhan “ ” lên một tiếng trước khi uống một ngụm trà, hành động đó khiến Sehun khó chịu. Chuyện này anh hoàn toàn không thích một chút xíu nào. Trong vòng hai ngày Sehun đã trở nên thân thiết với hai người chị của Luhan . Anh phải thú nhận rằng bức thư đó không phải dành cho cậu em nhỏ của họ. Ngay bây giờ.

Luhan.” Sehun trầm giọng gọi người kia, nhưng lại khiến cậu giật mình mà làm đổ hết nước trà nóng lên người. “ Cậu không sao chứ?

Sehun nhanh chóng cầm lấy vào tờ khăn giấy trong hộp rồi bắt đầu lau khô vết nước trà trên áo Luhan. Nơi đó vẫn còn ấm. Luhan hẳn đã bị phỏng khi bị nước trà đổ lên người, nhưng tại sao cậu lại nhìn Sehun và mỉm cười như vậy?

Anh gọi tên em,” Luhan thì thầm, “ Em đã nghĩ….

Sehun nhíu mày, chờ Luhan sẽ nói thêm điều gì đó, nhưng cậu nhóc chỉ im lặng lắc đầu và tiếp tục mỉm cười với anh.

Sehun cảm thấy nụ cười kia trông thật khó chịu, và cả khoảng cách giữa hai người họ cũng thế. Thực sự quá gần rồi. Đến nỗi Sehun có thể trông thấy rõ đôi mắt nâu tròn sáng của Luhan sau lớp kính dày cùng nụ cười lấp lánh trong đáy mắt của cậu ta. Trông thật đẹp. Luhan trông rất xinh….nhưng, không bằng Eun Bi.

Sehun rút tay lại thôi không lau áo cho Luhan nữa, ngồi thẳng dậy nhích người xa cậu ta một chút. “ Cậu có bị thương không? Nên kiểm tra lại xem có vết phỏng hay không?

Luhan lắc đầu. “ Không sao. Ừm, để em đi thay đồ. Anh ở đây chờ chút nhé.

Nói xong, Luhan chạy vội ra khỏi phòng khách, để Sehun lại một mình. Trong khoảng thời gian chờ cậu ta quay lại, Sehun đưa ra quyết định. Khi nào có dip găp riêng, anh sẽ nói cho Luhan biết lá thư kia chỉ là hiểu nhầm mà thôi. Trước khi mọi chuyện đi quá xa, và tránh cho mọi người đều bị tổn thương, Sehun phải nói thật cho cậu nhóc Luhan biết.

Trong khi ngồi nghe hai người chị Luhan kể về cậu em trai của mình, Sehun cầm lấy một chiếc bánh socola hạnh  nhân mà chị Sunkyu đã khoe là bản thân tự làm, khiến Sehun muốn cười thật to nhưng phải cố kiềm nén ( nếu không thì trông anh như bị điên ) bởi vì bánh này là Blondie, hệt như màu tóc của Luhan.

Ba đồng hồ sau, mẹ anh nhắn tin gọi về rồi Luhan nhỏ giọng đòi đưa anh về tới nhà, Sehun thấy mình đang đi trên con đường quen thuộc cùng với người anh chẳng thân là mấy.

Con đường đi về yên lặng, cả hai cũng không biết mở đầu câu chuyện như thế nào, nhưng Sehun chú ý một điều. Điều mà không nên để ý vì sẽ khiến anh khó chịu.

Sehun nhìn thấy Luhan cầm chặt gấu áo tay dài của anh, rồi cứ nghiêng đầu hết trái rồi phải khi đang đi, và có đôi lúc cứ nhìn xuống đất mà mỉm cười như một người điên.

Nếu như mọi khi thì những điều đó không ảnh hưởng tới anh, nhưng khi người đó là Luhan, Sehun lại thấy lạ.

Sao cậu cứ cười mãi như vậy?” Sehun không ngăn nỗi tò mò lên tiếng hỏi.

Luhan quay lại nhìn Sehun. “ Hmmm, em không biết. Em cảm thấy trong lòng vui vậy thôi.?

Phải có lí do gì đó chứ?” Sehun hỏi lại lần nữa nhưng Luhan chỉ nhún vai, đi nhanh hơn không để cho anh hỏi thêm nữa.

Sehun nhìn bóng lưng Luhan, nheo mắt lại dò xét xem trên người cậu ta có điều gì để anh để có thể hiểu được con người trước mặt này. Luhan quá kì quặc đi. Cắt ngang câu nói của người khác, đang nói chuyện được một chút thì bỏ ngang, mặc áo dài tay mặc dù tiết trời đang ấm. Chỉ là quá khác so với mọi người.

Sehun lắc đầu, bước nhanh bắt kịp với người kia, tiếp tục hành trình im lặng về nhà anh.

Cảm ơn đã đưa tôi về nhà.” Sehun mở lời ngay khi đi đến trước cửa nhà, đột nhiên nhớ ra mình chưa nói về chuyện bức thư. “  À, tôi phải nói cho cậu nghe chuyện này.

Sehun nhìn Luhan rồi  nói. “ Bức thư đó—

À! Anh muốn câu trả lời bây giờ hả?” Luhan hỏi, đôi mắt mở to sau cặp kính xấu tệ kia.

Không phải,—

Em cũng thích anh nhưng em phải suy nghĩ thêm về chuyện đó. Ý em là, tụi mình đó giờ chưa nói chuyện với nhau nên em muốn mình cứ làm bạn với nhau trước đã.” Luhan nhẹ nhàng giải thích.

Ý tôi không phải—

Anh không thể chờ được hả? Uhm, em nghĩ em có thể làm điều này cho anh.” Luhan cắt ngang câu nói của Sehun thêm một lần nữa. Anh định hét vào mặt cậu rằng thôi trò cắt ngang lời anh như vậy đi, thì hành động tiếp theo của Luhan khiến mọi lời nói nghẹn ứ nơi cổ họng. Cậu ta tháo mắt kính ra rồi nhanh chóng nhón chân hôn nhẹ lên má phải của anh.

Sehun đứng yên tại chỗ trước cửa nhà, thật lâu sau khi Luhan hét lớn” Gặp anh vào ngày mai!” đến nỗi hàng xóm của anh có lẽ ai cũng nghe thấy hết.

Trong vòng vài ba phút anh và Luhan đứng nói chuyện, rất nhiều việc đã xảy ra. Sehun được tỏ tình, rồi bị từ chối, tiếp đó là một nụ hôn lên má. Anh dùng tay ôm chặt nơi đó như sợ nếu anh buông tay ra thì nó sẽ rớt xuống bất cứ lúc nào. Sehun ghét phải thừa nhận nhưng dư âm của nụ hôn đó âm ỉ lâu thật lâu  hơn những gì anh nghĩ và anh có cảm giác nơi đó như muốn tan ra.

Những điều nơi Luhan mang đến anh nhiều cảm xúc. Người con trai Sehun gặp chưa đầy hai ngày nhưng khiến suy nghĩ của anh xáo trộn.

Anh cần phải xác định lại mọi thứ vì người anh muốn hôn lên má anh là Eun Bi, chứ không phải cậu nhóc tóc vàng kia. Sehun cần phải thú nhận nhầm lẫn của mình trước khi để Luhan kịp cắt lời anh.

Sehun nhấn chuông cửa.

Anh đã đứng trước cửa nhà bự chảng của Luhan, lòng đầy quyết tâm. Hôm nay anh sẽ nói hết ra mọi thứ và kết thúc vòng lẩn quẩn điên trồ tại đây.

Ồ! Sehun à. Tới chơi nữa sao? Không thể xa cục cưng Luhannie của tụi chị được hả?” Sunkyu trêu khi vừa mở cửa ra thấy anh đang đứng trước cửa. Sehun chỉ mỉm cười, chẳng muốn nói thẳng “ Em tới để giải thích với em chị rằng em không cậu ấy mà là một người khác ở trong trường.

Sunkyn quay người vào trong nhà hét lớn, gọi Luhan xuống và vài giây sau, cậu lập tức xuất hiện.

Nhớ em hả?” Luhan vừa hỏi vừa cười khúc khích. “ Em chỉ nói đùa thôi.

Sehun đột nhiên thấy nóng bừng. Kí ức về nụ hôn nơi má của Luhan khắc sâu trong tâm trí hiện về như bộ phim quay chậm. “ Ừ, hôm nay cậu có bận gì không?

Ugh, nghe như mình đang mời cậu ta đi hẹn hò vậy ấy.

Có thể thấy Luhan vừa cắn môi dưới vừa đắn đo suy nghĩ. “ Em còn phải làm bài tập nhưng em có thể tranh thủ đi chơi với anh.

Sehun cố lờ đi việc má anh đang nóng lên khi nghe Luhan nói cậu sẽ dành thời gian cho anh, bởi vì lí do gì lại khiến anh cười hạnh phúc chỉ vì điều bé cỏn con đó. Anh quyết định thôi không hỏi tới nó nữa và dẫn Luhan ra ngoài chơi, chỉ đơn giản là đi dạo xung quanh khu hàng xóm nhà cậu.

Chúng ta đi đâu đây?” Luhan nhanh chóng lên tiếng thắc mắc.

Vậy cậu muốn đi đâu?” Sehun hỏi, ngay lập tức muốn tự đánh mình vài cái, vì đó vốn đâu phải là lí do anh dẫn Luhan ra ngoài. “ Không phải. Nghe nè.

Sehun dừng bước, Luhan cũng nhanh chóng làm theo. “ Về chuyện lá thư, tôi—

Lại về chuyện lá thư hả? Anh muốn nghe câu trả lời của em đến vậy sao?” Luhan vừa nói vừa cười vang.

Sehun lắc đầu. “ Không phải như vậy. Tôi—

Em thích nó lắm. Bức thư của anh ấy. Hẳn là anh đã dồn hết tâm trí để viết nó và điều đó khiến em thích anh hơn.” Luhan nhận xét, nét mặt có chút mơ màng. “ Có thể em không biết tôi, nhưng tôi biết về em và hi vọng có một ngày em sẽ muốn tìm ra xem tôi là ai.  Anh biết không, em thấy anh lãng mạn thật đó?

Sehun liến nhìn Luhan một lúc. Vẻ mặt hiện giờ của cậu anh chưa bao giờ được chứng kiến.Vẻ mặt đang cố tỏ ra hạnh phúc.

Hey….” Sehun mở lời muốn hỏi nhưng không biết phải nói thế nào, vì anh sợ ý nghĩa thực sự của biểu cảm đó. Anh vừa muốn lại vừa không muốn biết, cuối cùng đành nói. “ Nếu cậu không muốn trả lời tôi cũng không sao hết. Đi uống cà phê đi.

Sehun nhanh chóng đi về hướng quán cà phê anh tình cờ thấy trên đường đi đến nhà Luhan, lờ đi cảm giác hình như Luhan có điều gì giấu anh.

Quán Cà Phê ( Thứ bảy)

Luhan ngồi đối diện Sehun, nhâm nhi từng ngụm socola nóng nhiều kem và kẹo dẻo trong khi Sehun thì thưởng thức li latte của mình.

Chào quý khách, quán chúng tôi đang có chương trình khuyến mãi dành cho các đôi tình nhân. Đây là món bánh quy miễn phí dành cho hai người,” Cô phục vụ nhiệt tình giới thiệu, lịch sự để dĩa bánh đầy bánh socola hạnh nhân thơm ngon lên bàn họ.

Nhưng chúng tôi…. Cảm ơn,” Sehun nói, thật cũng không tâm trí đâu để từ chối món bánh miễn phí này. Anh nhìn dĩa bánh trên bàn rồi nhìn Luhan, người lúc này đang nhâm nhi kẹo dẻo trong khi hướng về anh mỉm cười.

Sehun thở dài, đẩy dĩa bánh về phía Luhan. “ Bánh hạnh nhân vàng ươm cho cậu nhóc tóc vàng.

Sao cơ?” Luhan hỏi lại, miệng còn đầy thức ăn, Sehun trông thấy thế liền nhăn mặt.

Nhai xong rồi nói. Bánh hạnh nhân màu vàng ươm. Giống tóc cậu. Nên tôi mới nói bánh hạnh nhân cho cậu nhóc tóc vàng. Ăn đi nào.” Sehun giải thích, Luhan mỉm cười thật tươi.

Anh đặt cho em biệt danh đó hả? Nhóc tóc vàng.” Luhan hỏi sau khi xử lí xong món kẹo dẻo của mình, khe khẽ cười. “ Tên nghe dễ thương ghê.

Sehun cố tập trung mọi sự chú ý về món lattle của mình, nghĩ về mùi vị ngon lành của nó, rồi mùi quế thoang thoảng trong đó, thay về để suy nghĩ trôi về chuyện anh thích tiếng cười khẽ của Luhan đến dường nào.

Nhà Sehun ( Chủ nhật)

Luhan đến nhưng không mang mắt kính như mọi khi. Tim Sehun như muốn dừng lại, bởi vì Luhan thực sự trông rất dễ thương. Không có cặp kính xấu xí kia, cậu nhóc trông cực kỳ đáng yêu nhưng trông có vẻ như đang lo lắng.

Sao cậu không mang kính?” Trong giọng nói có chút bực dọc khiến Luhan giật mình.

Em làm việc nhà, mắt kính cứ rớt xuống hoài. Bực quá nên em dùng kính sát tròng luôn.” Luhan giải thích, ngón tay cứ chạm hai bên thái dương. “ Nhìn em kì cục lắm phải không?”

Sehun nhìn LuHan, gần như chằm chằm nhìn cậu ta một hồi lâu. Trông cậu lạ thiệt đó.

Không, tôi chỉ thấy ngạc nhiên thôi. Trông cũng được lắm.” Sehun lãnh đạm buông một câu, rồi mời Luhan vào nhà, bắt đầu “ bữa học chung”. Là Luhan đề nghị, dù không học chung, nhưng có thể cùng làm bài và Sehun đã nghĩ đây là cơ hội tốt để anh nói cho Luhan nghe sự thật, ngay khi họ làm bài xong. Anh phải làm việc này sớm. Ngày mai là đi học rồi, và anh cần phải có khởi đầu mới cho những lá thư tình gửi Eun Bi.

Vào đến phòng Sehun, Luhan bắt đầu lấy hết sách vở ra để trên giường Sehun.

Làm toán trước nha.” Luhan lên tiếng đề nghị, khẽ mỉm cười và Sehun nhận ra khi người đối diện cười, ánh mắt cậu ta cũng lấp lánh ánh cười theo. Sehun quay mặt đi phía khác và ậm ừ đồng ý. Đôi mắt nâu tròn của Luhan nhìn thật lạ, nụ cười cậu ta cũng vậy, và chuyện cậu ta thoải mái cười khúc khích với mọi thứ đang bày bừa trên giường Sehun cũng kì quặc không kém. Sehun nhanh chóng ngồi sát lại chiếc bàn của mình, chờ Luhan tới ngồi cạnh, đột nhiên nghe tiếng cậu ta gọi tên mình.

Sao?” Sehun hỏi, ngước lên nhìn Luhan đang ngồi chễm chệ trên giường mình.

Em không đeo kính anh không thích sao?” Luhan hỏi, hai tay tạo thành hình mắt kính rồi để lên mặt. “ Em đeo trông dễ thương hơn sao?

Sehun không biết tại sao nhưng anh đã bật cười. Cười thả ga một hồi trước khi anh nói Luhan làm mắt kính đó trông rất mắc cười, sau đó cùng nhau làm bài tập, và Sehun hoàn toàn quên nhắc tới lá thư kia.

Trường học ( 1 tuần sau đó)

Hôm nay là ngày thích hợp. Sehun có thể cảm nhận được nó một cách rõ ràng. Đây chính là ngày anh sẽ đi nói rõ với cậu nhóc Luhan về lá thư. Dù suốt một tuần vừa qua ở bên cạnh Luhan rất vui, hai người họ ( chủ yếu là Luhan dính cứng lấy anh) thường xuyên đi ra ngoài chung với nhau, Sehun hiểu rằng đây chỉ là một lời nói dối. Anh không hề có cảm tình với Luhan như cậu ta đã nghĩ, người anh thích là Eun Bi. Và anh phải nói điều đó cho LuHan biết.

Sehun!” anh nghe tiếng Luhan gọi từ phía cuối hàng lang. Cậu ta vẫy tay gọi Sehun trong khi loạng choạng chạy về phía anh, dây giày bị sút ra khi nào không rõ.

Thế nào cậu ta cũng bị té cho coi, Sehun thầm nghĩ và cơ thể bất giác chạy về phía Luhan. Anh mừng vì mình đã làm thế vì cậu nhóc suýt nữa là té xuống nền hàng lang nếu không được Sehun đỡ được.

Nè, cậu lại đeo kính sát tròng phải không? Cậu không thấy dây giày cậu bị sút ra hay sao?” Sehun trách cứ trong khi đỡ Luhan đứng thẳng dậy.

Luhan phụng phịu nói. “ Xin lỗi.

Sehun cảm thấy lồng ngực mình như nghẹt lại, và do Luhan đột nhiên quyết định đeo kính sát tròng luôn, anh có thể thấy rõ mắt cậu ấy như cũng muốn mè nheo theo. Sehun thầm rên trong lòng.

Cẩn thận chút . Cậu không sao chứ? “ Sehun dịu giọng hỏi, Luhan mỉm cười gật đầu. Ánh mắt Luhan dừng lại chỗ phần cánh tay mình mà Sehun đang nắm nhẹ, thấy thế anh nhanh chóng buông ra, cảm thấy hơi nóng dồn hai bên mặt.

Luhan cười toe toét. “ Anh đụng chạm dữ quá nha, Oh Sehun.” Sehun tròn mắt ngạc nhiên nhìn cậu. “ Đùa thôi! Chúng ta đi ăn thôi.”

Trung tâm mua sắm ( cuối tuần)

Chúng ta nắm tay được không?” Luhan bỗng nhiên lên tiếng đề nghị, làm Sehun muốn sặc mà phun hết món Frappuccino đá đang uống.

C—cái gì?” Sehun dè chừng hỏi lại. Mục đích ngày hôm nay là anh sẽ nói rõ cho Luhan biết bản thân không có tình cảm đặc biệt với Luhan, nhưng tại sao nó lại trở thành một buổi hẹn hò nữa vậy?  Không, từ từ, bỏ hết bỏ hết.  Đây không phải là buổi hẹn hò, đó giờ không có buổi nào là hẹn hò hết, bọn họ chỉ gặp nhau, nói chuyện, nhiều lúc thì đi đâu đó chơi thôi. Không có hẹn hò gì cả. Thêm nữa, chả có cái hẹn hò nào mà mục đích là phải thú nhận lá thư của anh không phải dành cho Luhan.

Luhan vươn tay ra cầm lấy tay Sehun. “ Em muốn thử làm vậy….với anh.

Trái tim của Sehun đập nhanh hơn và điều anh muốn làm ngúng nguẩy như mấy đứa con nít và nói “ không! Dừng lại!” bởi vì Sehun không muốn mình có những rung động với Luhan. Anh không muốn cảm thấy vui khi Luhan nói muốn nắm tay anh. Anh chỉ muốn lấy là thư tình của mình và hẹn hò với Eun Bi.

Nhưng cuối cùng Sehun vẫn nắm tay Luhan. Không phải là do anh thích cậu ta, tất nhiên là không rồi, nhưng Luhan đã hỏi một cách lịch sự nhưng thế kia mà. Chỉ vậy thôi.

Sehun ngạc nhiên vì bàn tay Luhan thực sự rất mềm mại. Nhỏ nhắn, mềm và vừa vặn đan chặt với những ngón tay anh, nhưng Sehun cố đẩy những suy nghĩ đó ra khỏi tâm trí. Cứ suy nghĩ như thế thật nguy hiểm. Nó sẽ dẫn đến những chuyện sau này anh sẽ hối hận, và Sehun không muốn bản thân phải hối hận vì bất cứ điều gì.

Sehun nghe Luhan đang thầm thì điều gì đó, khi xoay người lại xem lại cảm thấy khó hiểu. Đẹp nhưng không giải thích được.

Luhan đang xấu hổ, vệt đỏ nơi gò má hiện rõ trên nền da trắng mịn. Sehun cảm nhận Luhan đang siết chặt tay mình liền dừng lại. Lời tiếp theo Luhan nói khiến Sehun khó hiểu hơn nữa và tự hỏi anh có nên tiếp tục đi trên con đường  nguy hiểm này lâu thêm nữa hay không.

Em nghĩ….Em rất thích anh, Oh Sehun.

Luhan giống như một thảm họa thiên nhiên ghê gớm. Đến bất ngờ và cuốn phăng cậu tới một miền đất xa xôi và đáng sợ. Cậu ta thực sự giống như thế.

Ít ra thì với Sehun là như thế.

Gần một tháng trôi qua để từ sự việc lá thư tình ngớ ngẩn nọ và Sehun cảm thấy càng lúc càng khó mở lời thú nhận sự nhầm lẫn kia cũng như việc tìm được một cái cớ để nói ra sự thật. Thay vào đó, lá thư nay trở thành lí do để đến gặp Luhan, chuyện có thể nói chuyện với Luhan còn trở nên quan trọng hơn việc lấy là thư về đưa cho Eun Bo.

Hiểu về Luhan nhiều hơn, biết rõ những chuyện mà trước đây Sehun nghĩ rằng bản thân sẽ chẳng bao giờ để ý khi mà anh định sẽ cắt hết mọi liên lạc với cậu nhóc. Nhưng hiển nhiên là anh đã không làm như thế.

Thay vào đó, Sehun biết được Luhan thích thơ, thích coi phim hành động, thường hay bị đỏ mặt, dễ nói chuyện, thích mặc áo rộng thùng thình vì nó thoải mái, lại thường hay mặc quần jean bó sát vì sẽ dễ dàng đi lại và cũng không lẹt quẹt gấu quần xuống đất.

Luhan là hiểm họa thiên nhiên đầy mâu thuẫn.

Trước đây, Sehun cảm thấy khó chịu vì anh đã mất đi cơ hội tuyệt vời có thể tỏ tình với Eun Bi, nhưng bây giờ, lại cảm thấy khó khăn để nhớ bản thân có cảm xúc gì mỗi khi nhìn thấy cô gái đó. Eun Bi vẫn ở đó. Ngồi cách  Sehun một khoảng trong lớp Vật Lý và anh biết rõ mình đang nhìn cô gái kia chằm chằm. Anh đã từng như vậy khá nhiều lần. Kín đáo không cho đối phương biết, tất nhiên, nhưng vẫn là nhìn chằm chằm không che dấu được.

Nhưng lần này lại khác. Trái tim anh không hẫng đi một nhịp mỗi khi nhìn Eun Bi như trước đây, mà cảm thấy bình thường, chậm rãi từng nhịp đập một.

Nè, mọi người sẽ nghĩ mày là đồ rình mò nếu như cứ tiếp tục nhìn chằm chằm người ta như vậy.” Chen nói, ngồi hẳn lên bàn chung của Sehun và cậu ta cùng ngồi trong lớp thí nghiệm Vật Lý.

Chen,” Sehun nói giọng nghiêm túc. “ Tao nghĩ tao không còn thích Eun Bi nữa.

Chen nhíu mày nhìn Sehun. “ Nhưng mà không phải mày thích nhỏ kia từ hồi đầu năm đến giờ mà. Sao tự nhiên thay đổi suy nghĩ vậy?

Luhan. “ Không có gì. Chỉ là cảm thấy tình cảm dành cho cô ấy không như mình nghĩ nữa. “ Sehun giải thích.

Nói dối. Vì cậu nhóc kia phải không? Luhan ấy,” Chen thẳng thừng phản bác lại.

Bingo. “ Không, tất nhiên là không phải rồi.

Chen không nể tình đánh vào tay Sehun một cái, khiến anh xuýt xoa vì đau. “ Nói dối hoài vậy pa. Tao không phải bạn mày sao mà còn chối?

Sehun cười trừ rồi mau chóng nói một cách nghiêm túc. “ Tao nghĩ… Tao thích cậu ta mất rồi.

Tất nhiên là vậy rồi.” Chen đáp lại lỏn gọn.

Mày sao không có chút ngạc nhiên nào hết vậy?” Sehun ngạc nhiên hỏi, Chen lắc lắc đầu giải thích.

Mày cứ tìm cớ đến gặp cậu ta  mỗi ngày nhưng chẳng bao giờ thú nhận chuyện lá thư kia. Tao đã nghĩ sao mày lại kéo dài tình trạng này lâu như vậy. trừ khi…..là mày thích cậu ta.” Chen vừa giải thích vừa vung tay chỉ trỏ. “ Mày có định nói cho cậu ta chuyện lá thư không?”

Sehun mím môi thật chặt suy nghĩ. Sự tự hào về lá thư nay đã thay thế cảm giác khó chịu không diễn tả bằng lời. Luhan có tha thứ cho anh hay không? Cậu ấy rồi có ghét Sehun hay không. Chỉ nghĩ đến chuyện Luhan ghét mình đã khiến Sehun gần như tuyệt vọng.

Vậy mày có tính đi thú nhận với Luhan hay không?”  Chen vẫn sợ thiên hạ chưa đủ rắc rối hỏi thêm lần nữa.

Khi Sehun đưa ra quyết tâm phải nói sự thật cho Luhan biết, anh đã tâm niệm nếu hai người muốn gắn bó lâu dài thì không có bất kì bí mật nào, nhưng đến thời điểm quyết định Sehun lại ngắt ngứ không biết nói sao.

Bây giờ, hai người đang ngồi trên băng ghế dài phía sau nhà Luhan, cảm nhận từng tia nắng chói chang xuyên qua đám mây  trên bầu trời đang vào giữa xuân. Luhan đang  kể cho anh nghe chuyện cậu đã từng có 1 con chó tên Cola và bản thân đã đi tìm  kiếm  khắp khu vườn như thế nào khi không tìm thấy nó.

Anh phải để chuyện này xảy ra nhanh thôi. Nếu Luhan ghét anh, cậu vốn có đủ lí do để làm điều đó, nhưng Sehun sẽ cố gắng và có được sự tha thứ từ cậu. Sehun đột nhiên đứng phắt dậy, cắt ngang câu chuyện Luhan đang kể về Cola muốn trèo cây nhưng cậu không cho .” Luhan.

Luhan ngồi đó ngước lên nhìn anh mỉm cười. Hành động đó khiến Sehun như muốn tan ra. Anh đã định từ bỏ không nói, nhưng rồi lại siết chặt tay quyết tâm nói ra. “ Về lá thư đó….

Gương mặt Luhan đột nhiên tái đi, cậu nhanh chóng đứng dậy. “ Ồ, tới giờ ăn cơm tối rồi. Anh có muốn ở lại ăn cơm không? Chị Soo-yeon hôm nay trổ tài nấu nướng đó. Em không tiết lộ cho anh biết đâu. Anh sẽ tới—-

Luhan.” Sehun nghiêm giọng gọi tên cậu. “ Về lá thư mà em nhận được, nó không phải—-

Anh đừng nói nữa,” Luhan cắt ngang câu nói của Sehun, ánh mắt lay động cứ nhìn chằm chằm xuống đất.

Không, có chuyện này anh phải nói với em. Lá thư đó không phải—-

Em xin anh đừng nói nữa,” Luhan hét lên, đôi mắt mở to hoảng hốt nhìn Sehun. “ Đừng nói thêm gì nữa.

Sehun đứng đó, nhăn mặt khó chịu, bởi vì Luhan lại làm như thế một lần nữa. Cậu luôn cắt ngang Sehun mỗi lần anh nói điều gì đó quan trọng. Nhưng tại sao? Tại sao em ấy lại….đột nhiên hoảng sợ đến như vậy?

Luhan, tại sao—-?

Chúng ta đừng gặp nhau nữa.” Luhan tuyên bố, xoay lưng về phía Sehun. “ Em biết. Biết rất rõ.” Luhan tiếp tục nói, giọng như vỡ ra từng chút một. “ Em biết là thư đó không dành cho em. Em thấy anh bỏ nó vào ngăn thư của Go Eun Bi.

Mặt Sehun thoáng giãn ra nhưng lại nhíu mày khó hiểu. “ Nhưng em nói….

Em lấy trộm nó. Anh không nhét lá thư vào hết nên….em đã trộm nó. Em đã thích anh từ lâu nhưng anh không bao giờ chú ý đến em nên….. em đã nói dối.” Luhan thú nhận, khó khăn từng chút quay lại nhìn Sehun. Anh có thể nhận ra mắt cậu như chực khóc, vai thì căng lên nhưng miệng vẫn mỉm cười,và Sehun ghét diều đó. Anh ghét nụ cười gượng ép mà cậu dùng để che dấu nỗi buồn trong lòng. “ Em xin lỗi vì đã nói dối anh. Bắt anh phải hẹn hò với em dù người anh muốn là Eun Bi. Em chỉ muốn anh biết đến sự tồn tại của em, chỉ muốn biết nếu em là người được anh viết lá thư đó thì sẽ thế nào. Em đã sai. Thực lòng xin lỗi anh….dừng lại ở đây được chứ?

Sehun muốn nói không. Anh không muốn mọi chuyện dừng ở đây. Anh muốn biết thêm nhiều điều về Luhan, về tất cả những điều cậu thích hay không thích, thậm chí muốn biết chuyện về chú nhỏ mang tên Cola còn dang dở chưa kể xong. Rất muốn người ấy.

Sehun nhận ra môi Luan đang run lên khi cậu đi về phía anh, lấy từ trong túi áo khoác len một tờ giấy nhỏ. Là lá thư tình của Sehun.

Những điều em nói về lá thư này là thật. Nó thật sư rất cảm động, Eun Bi sẽ rất thích nó.” Luhan nói xong liền cắn chặt môi, mắt dán chặt xuống nền đất. “ Tạm biệt anh, Sehun.

Luhan xoay người đi, cảm giác nỗi đau lan ra khắp ngóc ngách của cơ thể, cố gắng cắn chặt môi ngăn không cho bản thân bật khóc.

Một chút nữa thôi. Cố gắng thêm một chút nữa thôi. Mày biết chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra mà, không phải sao?

Luhan mắt nhắm thật chặt, lê từng bước chân một, tay nắm chặt cánh tay áo khoác.

Tất cả những gì Luhan muốn là Sehun sẽ chú ý tới mình. Cậu chỉ là một  tên mọt sách với đôi mắt kính to không ai thèm kết bạn, nhưng Luhan không để ý đến điều đó, chỉ lặng thầm theo dõi Sehun từ phía xa. Sehun, tất cả những gì cậu thích. Cao, hòa đồng, thông minh và tốt bụng. Với cậu, việc được nhìn ngắm là quá đủ rồi, nhưng đến một ngày khi nhìn thấy Sehun bỏ lá thư màu xanh vào hộc tủ Eunbi, Luhan lại hoảng sợ.

Trước khi kịp nhận thức được điều mình là, cậu đã cầm lấy lá thư đó đọc. Luhan đọc từng dòng thư một và bỏ luôn tiết Anh ngày hôm đó. Cậu đã khóc, lời trong lá thư đong đầy yêu thương, và nó không dành cho cậu. Người nhận lá thư là một cô gái xinh đẹp hơn cậu, nhưng vẫn không ngăn cậu gặp Sehun.

Ban đầu chỉ là để trả lại lá thư. Và xin lỗi vì đã đọc nó, nhưng khi nhìn thấy Sehun đứng đợi trước cổng trường, đợi Eun Bi thì Luhan lại sợ hãi. Mọi cảm xúc nghẹn lại trong lòng khiến cậu như muốn vỡ tung. Cậu muốn lá thư đó dành cho mình, và quyết định nói dối mọi chuyện.

Cậu chìm ngập trong hạnh phúc suốt một tháng qua, gần như quên mất còn có sự khúc mắc giữa hai người. Cậu giả vờ như người không biết gì, tưởng rằng có người tỏ tình với mình và quá khờ để nhận ra lá thư đó không dành cho cậu. Giả vờ rồi giả vờ, cố tránh mọi cuộc nói chuyện mà Luhan biết rõ Sehun đang muốn nói tới điều gì, bằng những câu chuyện cười vớ vẩn, những câu chuyện không đầu không đuôi rồi đến những câu cảm thán linh tinh, bởi  vì cậu biết rõ một khi Sehun đã nói ra đây chỉ là một hiểu lầm thì mọi chuyện sẽ chấm dứt.

Nụ cười, tiếng đùa giỡn, quãng thời gian ở bên cạnh Sehun trở thành giấc mơ đẹp. Thời gian trôi qua quá nhanh, giờ đây cậu ra đi, để lại sau lưng thứ khiến hai người trở thành có duyên gặp gỡ. Luhan có thể cảm nhận những giọt nước mắt lăn dài trên má, cố gắng hết sưc để ngăn mình run rẩy, suy sụp trước mặt Sehun.

Mọi chuyện đã kết thúc. Dừng lại. Mày tự làm thì giờ phải tự chịu. Có đau thế nào cũng phải chịu, Luhan tự thầm mắng bản thân. Mọi chuyện đã kết thúc rồi….

Em nghĩ em có thể kết thúc mọi chuyện như vậy được sao, tóc vàng.

Lúc này Sehun đã đứng trước mặt Luhan, lấy ngón tay nâng cằm cậu lên.“ Em….

Sehun vừa nói vừa nhíu mày, và Luhan chỉ có thể đứng bất động tại chỗ. Sehun và cậu đang hôn nhau. Họ đang hôn nhau và Luhan chỉ ước rằng thời gian có thể đứng yên mãi mãi. Cậu yêu nụ hôn này, khoảng khắc này, và người con trai mang tên Sehun này.

Anh xin lỗi.” Sehun vừa buông cậu ra liền nói. “ Anh cũng đã nói dối em. Thật ra anh cứ lần lữa không nói với em chuyện đó vì anh rất thích em. Trước khi lí trí nhận ra, trái tim anh đã thuộc về em mất rồi.

Luhan không muốn chớp mắt. Cậu muốn nhớ kĩ những điều đang xảy ra trong khoảng khắc này, như mắt lại vẫn cứ chớp liên tục. Rất nhiều lần. “ A—anh thích….” Vừa nói vừa chỉ vào mình.

Sehun dịu dàng gật đầu. “ Nụ cười của em, lâu lâu lại nói “ đùa thôi!” của em, lúc em mặc áo rộng thùng thình và quần jeans bó, cả thói quen hay ngắt lời người khác, lá thư em lấy trộm… Anh yêu tất cả mọi thứ thuộc về em.

Luhan xúc động, nước mắt chực trào. Tuy nó là nước  mắt hạnh phúc nhưng cậu chẳng muốn Sehun thấy cạnh tưởng mặt nhòe nhoẹt nước của mình, liền vùi mặt vào vai áo Sehun, cảm nhận được vòng tay ấm áp của anh quanh người mình.

Có nghĩa là em chịu tha thứ cho anh?” Sehun hỏi và Luhan đang tì lên vai anh nhanh chóng gật đầu. “ Em không nói anh sẽ không hiểu ý em là gì đâu.” Sehun cười trêu chọc.

Luhan miễn cưỡng buông bờ vai rộng của Sehun ra. “ Em tha thứ cho anh. Anh có….” Luhan chỉ vào mình một lần nữa.

Sehun nhìn cậu mỉm cười, gật đầu. “ Anh mừng vì em đã lấy lá thư của anh. “ Sehun cầm lấy lá thư, xé nó trước mặt Luhan, cậu cũng mỉm cười nhìn anh. “ Có nhớ câu em đã đọc trong lá thư anh ra không?

Luhan im lặng suy nghĩ một chút. “ Có thể em không biết tôi là ai, nhưng tôi biết em và hi vọng em sẽ muốn tìm hiểu về tôi sau lá thư này.” Luhan gật đầu, nhớ rõ dòng thư khiến bản thân xúc động.

Sehun hôn lên môi Luhan thêm một lần nữa, khiến cậu toàn thân nóng bừng. “ Từ nay về sau, anh muốn hiểu thêm nhiều điều nữa về em.

Luhan nhoẻn miệng cười với anh, không ngờ được mình có thể kiềm chế sự hạnh phúc to lớn này mà hét lên thật to, nhưng cậu mãn nguyện với hiện tại.

Và Sehun cũng như thế.

Luhan cuối cùng cũng được ở bên cạnh người câu yêu nhất.

Và Sehun cuối cùng cũng không cần viện cớ lá thư để gặp Luhan nữa.

Nhím

Hardcore HHs shipper

Đang chỉnh lại dở, buồn ngủ vãi. Dù má biết hơi trễ, anw, chúc 1000 ngày vs con vui. Má chỉ muốn đc gặp mặt con 1 lần.

005IeBOFgw1ekq3ry6xo3j315o0rsdka

Advertisements

One thought on “[PG] |Love Letter Snafu|HunHan]|

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s